Cảm nhận đức tin, Thơ - Nhạc

MONG MÃI TRẦN GIAN LÀ TIỆC CƯỚI

(Mến tặng các đôi vợ chồng mừng kỷ niệm ngày cử hành Hôn Phối (10 năm, 20 năm, 25 năm (Ngân Khánh), 40 năm, 50 năm (Kim Khánh)…)

Kể từ buổi địa đàng đóng lại,

A-đam, E-và lầm lũi bước đi,

Đường đời bổng trỗ sinh gai góc,

Thay nụ cười lệ đẫm bờ mi !


Đâu còn những chiều thương sớm nhớ,

Bước ai về tâm sự hàn huyên !

Chúa ở trên cao, người dưới đất,

Đời hoang vu bóng tối triền miên !


Tưởng đâu nhờ máu xương ruột thịt,

Ca-in sẽ đùm bọc A- ben.

Nhưng tình thương hóa thành thù hận,

Máu oan khiên nhuộm thắm gia đình.


Dù cố xây “Ba-ben tổ ấm”,

Anh và em ngôn ngữ bất đồng,

Nên mái ấm đời đời dang dở,

Có còn chăng hồng thủy mênh mông !


Nhưng tình yêu chính là Thiên Chúa,

Từ cội nguồn “Tổ ấm Ba Ngôi”.

Đã đến lúc đất trời xa lạ,

Mối duyên xưa đã nối lại rồi !


Dẫu chẳng phải lầu son gác tía,

Chỉ là hang súc vật tối tăm,

Người đã đến xây lại tổ ấm,

Chia phận cùng con cháu A-đam.


Từ độ ấy râm ran khắp chốn,

Sa mạc cuộc đời bổng trỗ hoa,

Nầy rượu mới chan hòa tiệc cưới,

Hạnh phúc thay đôi bạn Ca-Na !


Từ ấy rượu Tin Mừng tuôn chảy,

Trên mọi nẻo đường cõi dương gian.

Rượu Bát Phúc, Rượu Tình Yêu phục vụ,

Rượu khoan dung, tha thứ, trao ban…


Rượu chảy trong tim bà mẹ góa

Đã mất rồi có lại con yêu.

Rượu biến gia đình ai tội lỗi,

Nay trở thành mái ấm Gia-Kêu.


Rượu đến với què, câm, đui điếc,

Những mảnh đời bất hạnh cùi phung,

Những thân phận bên bờ cuộc sống,

Từ hôm nay hạnh phúc muôn trùng !


Rượu trong chén hy sinh thập giá,

Bàn Tiệc Ly mãi mãi còn đây.

Rượu mở lối ai vào Nước Chúa,

Chiều Can-vê loang máu đường dài.


Rượu là gió Thánh Linh huyền diệu,

Là Nước thiêng, là ngọn lửa hồng,

Hơi thở Phục Sinh ngày thứ nhất,

Mang về ơn cứu độ mênh mông…


Mong mãi trần gian là tiệc cưới,

Gia đình là tổ ấm Ca-Na,

Để rượu mới Tin Mừng tuôn chảy,

Và niềm vui mở hội muôn nhà !

 

Sơn Ca Linh

(2014)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *