Giáo Hội hoàn vũ, Gương chứng tá

AI CŨNG CẦN MỘT VÒNG TAY ÔM

Câu chuyện rất cảm động, mình xem video mấy lần rồi, đọc lại vẫn cảm động vì người tin Chúa đã thực hành lòng thương xót cho kẻ đã bắn chết con, anh mình.

Câu chuyện xảy ra ở Dallas, Texas, Mỹ. Genny vừa đi vừa gửi tin nhắn cho Dick, bạn trai và là đồng nghiệp của cô ở sở cảnh sát Dallas khi bước đến gần căn hộ của mình ở tầng 3. Lúc ấy khoảng 10 giờ đêm. Cô về muộn hơn mọi ngày sau ca trực kéo dài suốt 14 tiếng. Một ngày đầu tuần khá mệt vì những chuyện chẳng đâu vào đâu nên cô rất cần nghỉ ngơi…

Khi tra chìa vào ổ khóa, Genny cảm thấy có gì bất thường. Cô luôn cẩn thận khóa cửa, tắt đèn mỗi khi rời nhà.
Cửa không khóa, cô xoay nhẹ tay nắm, cửa mở hé. Genny giật mình đặt tay lên báng súng theo phản xạ tự nhiên. Ánh đèn vàng hắt ra. Genny nghĩ thật nhanh: “Ngoài Dick ra, không ai biết chỗ của mình”. Có kẻ đột nhập.

Genny rút súng, lùi lại một bước, tay giơ cao, chân đạp mạnh vào cửa. “Đứng yên. Giơ tay lên!” – Genny hét lớn.
Cửa mở toang. Cô trông thấy một gã da màu ngồi dựa trên ghế sofa, hai chân duỗi thẳng, tay cầm vật gì đó lấp loáng.
“Bỏ ngay cái đó xuống. Giơ hai tay lên!” – Genny nắm chặt khẩu súng bằng cả hai tay chĩa thẳng vào kẻ lạ mặt.
Gã da màu lạ hoắc, mặc short, tay cầm vật gì lóe lên dưới ánh đèn vàng nhưng cô không rõ. Gã chồm người dậy, nhìn chòng chọc vào cô.
“Giơ hai tay lên! Bỏ cái đó xuống ngay, nếu không tôi bắn!” – Genny quát và lùi lại một chút, hai tay vẫn nắm chặt khẩu súng.

Gã đứng bật dậy, dáng cao lớn, khệnh khạ̣ng: “Hey! Hey! Hey!”. Gã trợn mắt, xăm xăm bước về phía cô.“Đoàng! Đoàng!” – Genny nổ liền 2 phát. Gã bật ngửa ra sau, đầu gối lên thành ghế sofa, máu loang ra…

Suốt nhiều năm hành nghề cảnh sát, Genny vẫn được đồng nghiệp thán phục về tài thiện xạ. Cô từ từ bước qua cửa, men sát tường, hai tay không rời súng, hai mắt chăm chăm nhìn xuống thân hình bất động dưới ghế, máu loang đỏ trước ngực.
Genny đảo mắt một vòng. Và, chỉ trong vài giây, vẫn trong ánh sáng lờ nhờ của ngọn đèn phòng khách, cô nhận ra có điều gì khác thường… Cô lắc lắc đầu mấy cái cho thật tỉnh táo rồi bỗng lạnh sống lưng, choáng váng, khẩu súng trên tay rơi xuống đất: Đây không phải căn hộ của cô. Cô đã vào nhầm nhà!

Genny quỳ xuống bên cái xác. Gã trai nằm ngửa, hai mắt trợn trừng; bàn tay phải mở ra cho thấy vật trong tay là một chiếc muỗng. Một ly kem ăn dở, một hộp kem còn mở nắp trên cái bàn thấp cạnh sofa. Genny bật dậy, hoảng hốt: “Mình đã giết người!”. Cô quỳ xuống, đặt tay lên ngực nạn nhân bằng những thao tác cấp cứu được học.
Vô ích, viên đạn trúng ngay tim, và anh ta đã là một xác chết. Cô nhìn 2 tay mình đẫm máu, cố trấn tĩnh rồi móc điện thoại ra gọi 911…

Phiên tòa bước sang ngày thứ 5 với phán quyết chung thẩm. Genny trông hốc hác, hai mắt trũng sâu vì thiếu ngủ.
Cô nói cô hoàn toàn không biết gì về Bruce – anh hàng xóm thiệt mạng vì 2 phát súng nghiệt ngã của cô đêm ấy – một người da màu xấu số chết mà không thể hiểu nổi vì sao mình chết.
Bruce ở tầng 3, ngay bên dưới căn hộ Genny ở tầng 4, là nhân viên kế toán. Bruce kém cô 3 tuổi, hiền lành, tốt bụng, hay giúp người, một tín hữu của Hội Thánh địa phương.
Công tố viên muốn cô mô tả lại mọi chuyện xảy ra hôm ấy và liên tiếp đặt lại những câu hỏi khiến cô càng thêm mệt mỏi, choáng váng.

“Chuyện gì làm cô mất tỉnh táo hôm ấy?”. “Tôi không biết. Có thể tôi đã làm việc quá sức. Tôi đã làm hơn 14 tiếng thay cho một đồng nghiệp bị bệnh”. “Còn gì nữa?”. “Tôi về muộn, khá mệt sau một ngày dài. Từ bãi đậu xe, tôi vừa đi vừa nhắn tin cho bạn trai, nên không nhận ra mình đang ở tầng 3, không phải tầng 4”.
“Mỗi phòng đều có tấm bảng ghi số trên cửa, cô không nhìn sao?”, “Không” – Genny lắc đầu. “Phòng tôi ở dãy bên phải, cạnh phòng cuối hành lang, rất dễ nhận ra, nên tôi cứ cắm đầu đi thẳng tới đó theo thói quen”. “Khi mở cửa, cô cũng không nhận ra không phải phòng mình?”. “Không” – Genny lắc đầu. “Đèn không đủ sáng. Cách bài trí phòng khách khá giống phòng tôi. Bộ sofa gần như cùng kiểu, cùng màu. Nghĩ kẻ lạ đột nhập nên tôi rút súng, phản ứng nhanh như nghề nghiệp đã dạy tôi như vậy”.

Công tố viên không hỏi tiếp. Phòng xử chìm trong im lặng vài phút. “Cô nghĩ gì khi nổ súng vào người đó?”
“Tôi sợ”. Giọng Genny run run. “Tôi yêu cầu anh ta đứng yên, giơ tay lên, nhưng anh ta hét lớn ‘Hey, hey, hey!’ như bị kích động và cứ sấn về phía tôi. Tôi nghĩ anh ta sẽ giết mình. Tôi không còn cách nào khác. Tôi tự vệ vì nghĩ: chậm thì chết” – Genny khóc nấc.
Nhiều tiếng lào xào vang lên khắp phòng xử.

“Tôi sai. Tôi ngu quá! Tôi đã giết người! Tôi xin nhận tội”. Giọng Genny nghẹn lại: “Tôi muốn bị trừng phạt. Tôi tội lỗi, xấu xa, kinh tởm. Tôi thù ghét tôi mỗi ngày. Tôi biết mình sẽ không bao giờ tìm được một ngày bình yên trong suốt phần đời còn lại của mình”.

Genny sẽ nhận bản án chung thẩm hôm nay. Việc xét xử và nghị án có khuynh hướng bất lợi cho cô trong bối cảnh căng thẳng do những đợt biểu tình phản đối tình trạng bạo hành của cảnh sát đối với người da màu gần đây. Công tố viên có vẻ muốn cáo buộc tội sát nhân cho cô hơn ngộ sát, mong làm dịu làn sóng phẫn nộ của truyền thông và cộng đồng người da màu.

Genny cúi gằm mặt tránh cái nhìn từ phía người thân của Bruce. Cô nghĩ họ rất căm ghét cô, chỉ muốn cô chịu bản án nặng nhất.
Công tố viện đề nghị 28 năm tù giam cho cô – bằng số tuổi của Bruce vào ngày sinh nhật anh cũng trong tháng này – theo Công tố viên, Genny đã vô cớ tước đi những năm tháng đẹp nhất đời người của anh ta, và cô phải trả lại đúng số năm ấy.
Sau nhiều giờ nghị án. Cuối cùng Genny nhận phán quyết chung thẩm: 10 năm tù giam.

Khi những nguời thân của nạn nhân được phép lên tiếng. Bà Alice, mẹ của Bruce sụt sùi, không nói được gì nhiều. Ông Beck lắc đầu không muốn lên tiếng.

Mọi người hướng mắt về phía Ben, em trai của Bruce, 18 tuổi, mặt khá giống anh cậu.
“Tôi không ghét chị, cho dù chị đã làm chúng tôi mất Bruce”. Ben nhìn Genny, nói chậm rãi: “Tôi thực lòng mong những điều tốt lành đến với chị. Tôi không muốn chị phải vào tù một ngày nào. Và tôi tin Bruce, anh tôi cũng vậy”.
“Bởi hơn ai hết, tôi hiểu Bruce. Chúng tôi là Cơ đốc nhân lớn lên trong tình yêu và môi trường Cơ đốc. Anh ấy rất dễ tha thứ như Lời Chúa dạy chúng tôi. Chúng tôi chẳng thù ghét ai bao giờ, cũng chẳng muốn làm ai khổ sở. Đây cũng là điều tôi học được từ Bruce. Việc đã rồi, chị đâu có muốn thế, phải không? Chẳng ai muốn thế cả”.

Ben ngừng nói. Phòng xử không một tiếng động. Mọi người im lặng chờ nghe cậu tiếp. Ben nhìn thật lâu vào mắt Genny đang nhoà nước: “Anh ấy chắc chắn sẽ tha thứ cho chị, như Chúa đã tha thứ cho anh ấy, cho tất cả chúng ta. Nên chị cũng cần tha thứ cho bản thân mình”.
Ben tiếp: “Nếu không làm được, chị hãy tìm đến Chúa. Một khi biết lỗi và hối lỗi, Chúa sẽ tha thứ cho chị. Riêng tôi, tôi cũng tha thứ cho chị”.

Hướng cái nhìn về bà thẩm phán, Ben tiếp: “Liệu tôi có thể dành cho chị ấy một cái ôm không?”. Không một tiếng trả lời.
“Tôi có được phép ôm chị ấy không?”. Ben khẩn khoản: “Thưa quý toà, tôi được phép chứ?”. “Được” – thẩm phán thoáng bối rối.

Ben rời bàn, bước xuống. Genny đưa mắt nhìn viên cảnh sát vẫn im lặng, thoáng chút bối rối. Cô bước khỏi hàng ghế tiến về phía Ben, giang rộng đôi tay run rẩy ôm chầm lấy cậu bé.

“Em thật sự tha thứ cho tôi chứ?” – Genny thì thầm. “Tôi không nghe lầm chứ? Tôi muốn được nghe lại một lần nữa. Làm ơn…”
“Tôi tha thứ cho chị” – Ben nói khẽ. “Bruce muốn tôi làm việc đó. Anh ấy đã về nhà với Chúa cách bình yên và muốn tha thứ cho chị”.

“Thế còn những người khác?” – Genny thầm thì. “Tôi không rõ, nhưng tôi tin mọi người cũng sẽ tha thứ cho chị”. Ngừng một chút, Ben tiếp: “Khi tìm đến Chúa, chị sẽ được bình an. Nhất định như vậy. Chị hứa với tôi đi?”.
“Tôi hứa. Tôi hứa…” – Genny thì thầm. “Tôi vui. Chúa cũng sẽ vui! Chị hãy can đảm lên nhé”.

Không ai trong phòng nghe được họ nói gì. Viên cảnh sát dìu Genny về lại chỗ ngồi.
Ted, luật sư biện hộ cho Genny bắt tay bố Ben khi 2 người bước ra hành lang. “Cậu bé này tốt hơn chúng ta rất nhiều… Hy vọng những vòng tay ôm sẽ chữa lành mọi vết thương”.
“Đúng thế” – Beck khẽ gật gật đầu. Rồi ông quay nhìn con trai. Hai cha con cùng bước xuống bậc tam cấp của tòa án. Ông siết chặt vai cậu: “Cảm ơn con. Bố yêu con. Gia đình ta tự hào về con. Bố đã cảm thấy nhẹ nhõm. Tạ ơn Chúa vì bố mẹ vẫn còn con bên cạnh. Tất cả rồi sẽ qua đi. Chúng ta cần phải sống, không để bất cứ gì đè nặng trái tim mình…”.

Ông Beck nghĩ: “Mạng sống con người thuộc về Chúa. Con người không làm khác đi được, chỉ có thể làm nhẹ bớt phần nào gánh nặng cho nhau bằng sự tha thứ qua những vòng tay ôm”.

Ben hít thật sâu và thở ra một hơi dài. Chiều xuống dần. Hai bố con cùng đi bên nhau. Beck choàng tay qua vai cậu, họ bước đi như hai người bạn. “Bố nói đúng. Ai cũng cần Chúa, cần sự tha thứ và những vòng tay ôm”.

(Nguồn: The Dallas Morning News, 2/10/2019; Ảnh; GattyImages, AP, )

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *