Cảm nhận đức tin, Chia sẻ Lời Chúa, Thơ - Nhạc

NGƯỜI THIẾU PHỤ KHÔNG CHỒNG

(Tin mừng Gioan 4,15-17 : Người phụ nữ nói với Đức Giêsu : “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước.” Người bảo chị ấy : “Chị hãy gọi chồng chị, rồi trở lại đây.” Người phụ nữ đáp : “Tôi không có chồng.”…)

Chút cảm nhận nhân “Ngày Truyền Giáo” cũng là “Ngày Phụ nữ” (20.10).

Một buổi trưa hè con đường vắng,

Ngập lối ai về chỉ nắng thôi.

Trán đẫm mồ hôi lòng vẫn lạnh,

Lá trên cây rụng mấy thu rồi !

 

Vẫn lại con đường qua giếng cũ,

Mà sao cơn khát cứ chưa phai?

Sắc, tiền, danh phận nào đâu thiếu,

Thêm mấy cuộc tình để vắt vai !

 

Thì ra kiếp phận E-và đó,

Trái cấm xưa giờ vẫn trên cành.

Như lau sậy khoe mình trước gió,

Dẫu “xương sườn” cứ vẫn mong manh!

 

Nên vẫn kéo cuộc đời đắng chát,

Mỗi chiều mỗi sáng ngập chênh vênh.

Biết làm sao cho đời hết khát,

Tìm đâu ra một cõi yên bình?

 

Người thiếu phụ vẫn người xưa ấy,

Đường Sa-ma-ri nối tận hôm nay.

Bờ giếng xưa và “Người khách lạ”,

Chuyện “hồi xuân” mấy cuộc vơi đầy !

 

Nước trường sinh, “xin Thầy nước thánh”,

Để lòng con tuôn chảy dạt dào,

Để mặt trời lên, đêm thôi lạnh,

Và để đời ngời những ánh sao !

 

Vò nước mỗi ngày sao bỗng nhẹ,

Con đường giờ rợp những sắc hoa.

Không lẽ bây giờ ta trẻ lại,

Rộn ràng ta kể hết chuyện ta…!

 

Ai về nghe chuyện ngày xưa đó,

Hãy nhắc lòng “phải gặp Ngài thôi”,

Để dẫu truân chuyên tràn bể khổ,

Dẫu “không chồng” vẫn ngập niềm vui !

 

Sơn Ca Linh (19.10.2019)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *