Chia sẻ Lời Chúa, Tài liệu Phụng Vụ

LỜI NHẮC KHÉO CỦA THIÊN THẦN ÁO TRẮNG

(Gợi ý suy niệm sứ điệp Lời Chúa lễ Chúa Thăng Thiên 2020)

Trong giới nhạc công tiếng tăm của thế giới, người ta hay nhắc đến giai thoại về chàng nhạc sĩ vĩ cầm tài ba Fritz Kreisler (1875-1962)…Sau khi nghe tiếng đàn của F.Kreisler, người chủ tiệm đàn nói với ông: “Kreisler ơi ! Tôi, tôi không có quyền giữ chiếc đàn này. Nó thuộc về ông. Ông hãy đem nó đi khắp thế giới để thiên hạ được thưởng thức âm thanh của nó”.

            Có thể nói được rằng, hơn 40 ngày qua (kể từ sau Đại lễ Phục Sinh), cộng đoàn Dân Chúa được lắng nghe thánh sử Luca với tác phẩm “Công Vụ Tông Đồ” tấu lên giai điệu tuyệt vời là “công cuộc cứu độ của Chúa Kitô được tiếp diễn qua “Cộng đoàn Hội Thánh” và dưới sự tác động của Chúa Thánh Thần”.

            Rõ ràng, “câu chuyện về Đức Giêsu-Kitô” đã không tắt lịm, đứt đoạn hay đóng lại kể từ buổi chiều thứ sáu trên đồi Sọ; nhưng kể từ đó, đặc biệt, từ buổi sáng “Ngày Thứ Nhất trong tuần” sau cái chết tủi nhục đó, “một câu chuyện mới”, một chương trình mới, một lộ trình mới chính thức khai mở. Đây chính là “điểm đến”, là “kết quả” của câu chuyện về một “Nước Trời đang đến”, của Tin Mừng về một “Nước Thiên Chúa đang hiện thực”, “cột mốc cuối cùng, kết thúc trong chuỗi hành trình nhập thể của Đấng Emmanuel”…, mà các Thánh Sử lần lượt diễn tả cách sống động, có thể gom lại trong cùng một diễn ngữ: LÊN TRỜI: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất” (Mt 28,18), “Chúa Giêsu được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa” (Mc 16,19), “Và đang khi chúc lành, thì Người rời khỏi các ông và được đem lên trời.” (Lc 24,51), “cho tới ngày Người được rước lên trời Nói xong, Người lên trời ngay trước mắt các ông, và có đám mây rước Người lên, khuất mắt các ông” (Cv 1,1-11)…

            Mà không chỉ được nhắc đến, mô tả trong các trích đoạn Lời Chúa, “sự kiện đặc biệt” nầy còn được Hội Thánh long trọng cử hành với phụng vụ đại lễ THĂNG THIÊN (Lex Orandi) và được Giáo Hội long trong tuyên xưng trong Kinh Tin Kính (Lex Credendi): “Người Lên trời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha” (Kinh Tin Kính Nicea-Constantinopoli).

            Nhưng để hiểu nhiều hơn nội dung ý nghĩa của mầu nhiệm “Thăng Thiên”, thiết tưởng chúng ta cần lưu ý đến cách chuyển tải huyền nhiệm Nước Trời qua “ngôn ngữ dụ ngôn” (mà có lẽ “Thăng Thiên” là “dụ ngôn cuối cùng” để tóm kết và cắt nghĩa về cùng đích Nước Trời):

Thật vậy, trong thời gian đi truyền giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu thường dùng các Dụ Ngôn để chuyển tải “Huyền nhiệm Nước Trời”, dùng những hình ảnh rất mộc mạc, gần gũi đời thường để trình bày những mầu nhiệm cao sâu về Nước Thiên Chúa: Nước Trời như người nông phu ra đi gieo hạt giống, Nước Trời như ông chủ vườn nho và những người thợ, Nước Trời như ông vua mở tiệc cưới cho hoàng tử, Nước Trời như chuyện 5 cô khờ và 5 cô khôn cầm đèn đi đón chàng rễ…

            Vâng, qua những hình ảnh, những nhân vật, những sự kiện, địa chỉ… rất đời thường, rất dễ tiếp cận đó, Chúa Giêsu đã dẫn đưa dân Do Thái ngày xưa nhận ra công cuộc cứu độ của Thiên Chúa được thực hiện trong con người và sứ vụ của Ngài, nhận ra mầu nhiệm Nước Trời.

            Cũng chính trong “phương pháp sư phạm” đặc biệt nầy, để giúp con người hiểu được cái cùng đích hay sự hoàn tất Nước Trời, sự kết thúc vinh quang của công trình cứu độ của Đức Kitô, kết quả huyền diệu của công cuộc Vượt Qua của Đức Kitô nơi trần thế,…Lời Chúa cũng sử dụng cái ngôn ngữ đời thường mang tính dụ ngôn như thế qua các trích đoạn Kinh Thánh mà chúng ta vừa nghe công bố (Bài đọc Năm A), đặc biệt, qua 4 chi tiết nầy:

Nơi chốn: Một địa danh chính xác: “Ngọn núi ở Galilê”: “Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu đã chỉ trước” (Mt 28,16); một không gian cụ thể: “Bữa ăn”: “Và trong một bữa ăn, Người đã ra lệnh cho các ông chớ rời khỏi Giêrusalem” (Bđ 1: Cv 1,4) hoặc là những không gian bao la hơn, huyền nhiệm hơn: bên hữu Thiên Chúa, trên trời: “công việc mà Chúa đã thực hiện trong Đức Kitô, tức là làm cho Ngài từ cõi chết sống lại, và đặt Ngài ngự bên hữu mình trên trời” (Bđ 2: Ep 1,20)  

Quang cảnh: Cảnh uy hùng của những cuộc thần hiển: “Đám mây quyện lấy Người” (Bđ 1: Cv 1,9); “Thiên Chúa ngự lên giữa tiếng tưng bừng, Chúa ngự lên trong tiếng kèn vang” (Tv 46, 6-7)…

– Nhân vật: Nhóm 11 Tông đồ: “Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa” (Mt 28,16) 2 thiên thần áo trắng: “Người đang xa đi, thì bỗng có hai người mặc áo trắng đứng gần các ông và nói rằng:…” (Bđ 1: Cv 1,10)…

Thời gian: Con số “40” tròn đầy: “Người đã hiện ra với các ông trong khoảng bốn mươi ngày và đàm đạo về Nước Thiên Chúa”. (Bđ 1: Cv 1,3); thường xuyên: “Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20)…

            Như vậy, qua các “chỉ dấu” của Lời Chúa vừa nêu, “sứ điệp Thăng Thiên” muốn nhấn mạnh những điều gì?

– Trước hết, về “ý nghĩa nơi chốn”, mầu nhiệm Thăng Thiên muốn nhấn mạnh: điểm đến của Ngôi Hai Thiên Chúa sau khi hoàn tất công cuộc cứu độ nơi trần gian đó chính là Chúa Cha: Chúng ta đừng quên, theo Tin Mừng Gioan, vào những ngày cuối cùng ở với các môn đệ, Chúa Giêsu đã từng tiên báo: “Thầy đến cùng Chúa Cha”. Lời này được lập lại 7 lần trong khung cảnh tiệc ly (x.Ga 14, 12.28; 16, 5.10.28; 17, 11.13). Đối với Chúa Giêsu, Người không đi đến một nơi nào khác, nhưng Người đến với một người, đó chính là Chúa Cha. Chúa Giêsu coi cuộc sống ở trần gian và những hoạt động của mình như một hành trình đi đến với Chúa Cha, như một cuộc về trời với Chúa Cha. Lời tiên báo này mang một sắc thái kiên quyết và như sắp xảy ra vào sáng ngày phục sinh. Khi hiện ra với Maria Mađalêna, Chúa Phục Sinh nói với cô: “Đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em (Ga 20, 17).[1]

            Và như thế, “Thăng Thiên” cũng chính là niềm hy vọng chắc chắn“được về bên Chúa Cha”  của những ai tin vào Đức Kitô, của toàn thể Hội Thánh, như chính Đức Kitô đã long trọng đoan hứa: “Thầy đi dọn chỗ cho anh em thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14:3). Vì thế, Thăng Thiên không bao giờ được hiểu như một ra đi, lìa xa, khuất bóng, vĩnh biệt ngàn thu…; mà là một mở ra, khai diễn một lộ trình mới, một chương mới trong cuộc lữ hành cứu độ của Dân Mới. Thăng Thiên chính là tiêu đích, là điểm tựa, là quê hương… cho hàng hàng lớp lớp những con người, mà trong số đó, có đông đảo những anh chị em chúng ta “đến từ những đau khổ lớn lao”, chấp nhận “giặt áo đời mình trong máu Con Chiên” và nay đang  “mặc áo trắng tinh, tay cầm cành vạn tuế” chung hưởng phúc vinh quang đời đời trong Nước Chúa. Chính trong niềm xác tín nầy mà hôm nay, trong Kinh Tiền Tụng, Hội Thánh đã hát lên: “Người lên trời không phải để lìa xa thân phận yếu hèn của chúng con, nhưng để chúng con là chi thể của Người, tin tưởng được theo Người đến nơi mà chính Người là Đầu và là Thủ lãnh của chúng con đã đến trước”.

– Về quang cảnh: Toàn cảnh sứ điệp Thăng Thiên được ngòi bút của thánh sử Luca diễn đạt qua trình thuật của sách Công Vụ mang dáng dấp của một cuộc “Thần hiển” uy hùng, thường để diễn tả sự hiện diện và can thiệp của Thiên Chúa trên những chặng đường cứu độ. Thật vậy, nếu “đám mây”, dấu chỉ của Thiên Chúa dẫn đường và đồng hành với Dân trong thời Xuất Hành về Đất Hứa, hay “đám mây”, dấu chỉ của  “Chúa Thánh Thần rợp bóng trên Đức Maria (Lc 1,35) để Thiên Chúa ở cùng chúng ta (Emmanuel), thì hôm nay, cũng chính Thánh Thần như đám mây phủ quyện lấy Ngài (Cv 1,9) để Ngài lên trời về với Chúa Cha. Phải chăng, dấu chỉ trên đã chuyển tải chân lý nầy: Công cuộc cứu rỗi nhân loại luôn là công trình của Ba Ngôi Thiên Chúa và luôn siêu vượt, khác biệt với phạm trù trần tục, với tính toán hạ giới, với nhãn quan con người, mà chỉ với ân sủng mạc khải, sự tác động của Chúa Thánh Thần, chúng ta mới có khả năng đón nhận, thấu hiểu, như cảm nhận của chính Thánh Tông Đồ Phaolô (BĐ 2): “Tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mặc khải cho anh em nhận biết Người (…)..Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, mà Người đã biểu dương nơi Đức Ki-tô, khi làm cho Đức Ki-tô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời…” (Ep 1,15-23).

– Về nhân vật: sứ điệp Thăng Thiên nhấn mạnh vai trò và sứ vụ của “Nhóm Mười Một Tông Đồ”, những người được chính Đức Kitô tuyển chọn dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần”, được Ngài đích thân “hiện ra với các ông trong khoảng bốn mươi ngày và đàm đạo về Nước Thiên Chúa”, được căn dặn phải “chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa” đó là: “sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần”, nhất là được trao mệnh lệnh: “các con sẽ nên chứng nhân cho Thầy tại Giêrusalem, trong tất cả xứ Giuđêa và Samaria, và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1,1-11); “Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con.” (Mt 28,19).

            Phải chăng những gì liên quan đến “Nhóm Mười Một” cũng là liên hệ đến cả Hội Thánh, đến mỗi người chúng ta, những người được chịu phép rửa trong Thánh Thần, để làm nên một “Dân Tộc Thánh, Dân Tư Tế” để loan truyền những kỳ công Chúa cho muôn dân. Vâng, Thăng Thiên đó chính là lên đường, ra khơi.

– Sau cùng, dấu chỉ “thời gian”: cách nói “40 ngày”, “mọi ngày đến tận thế” muốn hướng đến sự hiện diện và hoạt động thường xuyên của Đức Kitô phục sinh qua sức tác động và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần trên Hội Thánh. Thật vậy, những ngày “sau Thăng Thiên” là những ngày các môn đệ Chúa Kitô “bận bịu” thường xuyên trong nguyện cầu để đón nhận Chúa Thánh Thần và sau đó là tất bật “ra đi làm chứng” trên muôn nẻo trần gian đầy thách đố… với cả máu xương và nước mắt…Và rất lạ ! Cho đến mãi hôm nay, công cuộc “làm chứng cho Đức Kitô” xem ra đầy hiểm nguy và thách đố đó, cứ “xuôi chèo mát mái”, cho dẫu có trải qua muôn vạn những bão tố cuồng phong. Phải chăng, chỉ nhờ một điểm tựa duy nhất: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” ! Thánh Thể, Lời Chúa, họp nhau cầu nguyện…Đức Kitô phục sinh đang có đó !

            Như vậy, hôm nay, sứ điệp Thăng Thiên cũng đang nói với mọi người chúng ta, những người “thuộc nhóm mười một của thế kỷ 21 nầy”, lời nhắc khéo của thiên thần áo trắng ngày xưa: “Hỡi anh chị em, sao còn ngước mắt nhìn trời…thế giới còn bao nhiêu địa chỉ Giêrusalem, Giuđêa, Samaria…chưa được nghe giai điệu tuyệt vời của Tin Mừng Cứu Độ. Hãy lên đường, hãy chèo ra chỗ nước sâu và đừng sợ….Vì Chúa đang ở với chúng ta !”. Amen.

 

Trương Đình Hiền

[1] LM. GS LÊ NGỌC NGÀ. Lễ Thăng Thiên: Đối với Chúa Giêsu, Người không đi đến một nơi nào khác, nhưng Người đến với một người, đó chính là Chúa Cha. Nguồn: http://www.cgvdt.vn/lich/hanh-cac-thanh/le-thang-thien_a2237

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *