Cảm nhận đức tin, Thơ - Nhạc

XIN CHỌN LÀM TRẺ THƠ

Một chút cảm nhận về ngày lễ Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu và linh đạo “Thơ ấu thiêng liêng”.

Thế giới hôm nay người ta mau già quá !

Già mánh mung, già lừa lọc, bon chen.

Học hỏi, bán buôn, luôn cả chuyện sang, hèn,

Thậm chí hôn nhân, tình yêu, mà cũng già trước tuổi !

 

Cùng với cái “già” nên cũng mang theo bao điều mê muội,

Bao oan khiên, đồi trụy, bao tội ác tầy trời.

Chiến tranh, loạn lạc, nước mắt đầy vơi…

Bao thương đau khổ lụy cũng bởi “con tim già” mang tới !

 

Đã lỡ già nên đành mất thiên đường phơi phới,

Mất cái hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ,

Mất khoảng trời xanh, áng mây trắng dật dờ,

Mất những con chuồn chuồn trên những hàng dậu vắng…

 

Mất ánh trăng thanh cùng với những vì sao sáng,

Mất cả bầu trời êm mát những mùa thu.

Thay những con đường hoa là cát bụi mịt mù,

bom đạn chiến tranh, đổ vỡ, của những “người già” mang đến.

 

Người già dối gian, người già toan tính,

Chứ có em thơ nào biết mặc cả “chính chị chính em” ?

Danh vọng, bạc tiền đã làm già nua những trái tim,

Và đánh mất biết bao điều hồn nhiên trong sáng.

 

Từ hai ngàn năm trước, có một Tin mừng tỏ rạng,

Mời gọi con người hãy hành hương về lại với tuổi thơ.[1]

Một chút phiêu lưu, một chút dại khờ,

Chọn kiếp lang thang, nghèo, chẳng cần nhà cao cửa rộng.

 

Có là cho, sống yêu thương mới là quan trọng,

Như trẻ thơ, một viên kẹo, cũng sẵn sàng vui vẻ cưa đôi…

Có hờn, có giận, nhưng một chút rồi thôi,

Cố giữ lấy hồn nhiên và nụ cười là trên hết.

 

Ngắm cánh hoa đồng nội,

nhìn cánh sẻ đang bay mà thấy cả một tình yêu bất diệt,

Chỉ đôi mắt trẻ thơ mới đủ “sạch trong lòng”,

Để thấy tình Cha, và để nhận bàn tay Chúa quan phòng,[2]

Mà bước tới đâu ngại gì mưa đông hay nắng hạ !

 

Chuyện trẻ thơ, chuyện đời thường, đâu phải chi xa lạ,

Như Têrêsa “nhõng nhẽo” đòi được cha bồng ẵm để “lên thang”,

Chị đã tìm ra đường chinh phục hạnh phúc thiên đàng,

Là hoán cải cuộc đời thành em thơ bé nhỏ. [3]

 

Giữa cuộc đời với bao điều tạm bợ,

Cát bụi mịt mù vẩn đục ô nhơ,

Xin hãy trở về, xin hãy chọn làm trẻ thơ,

Để thế giới hôm nay tìm thấy những mùa xuân,

và để mai sau, ta có được thiên đàng vĩnh cửu !

 

Sơn Ca Linh (2016)

[1] Mt 18,2-4 : Đức Giêsu liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và bảo : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ nầy, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời…”

[2] Mt 6,26-30 : “Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt….hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào…”

[3] Linh đạo “Thơ ấu thiêng liêng” của Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu (1873-1897).

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *