Cảm nhận đức tin, Góc nhìn văn hoá

VIÊN NGỌC QUÍ TRONG CUỘC ĐỜI

Chúng em chân thành cảm ơn Sr.Hồng Quề và chị Phương Khanh đã cho chúng em những bài học bổ ích. Chúng con xin tri ân Đức Cha Mattheo, Cha Tổng đại diện Giu-se, quý Cha đồng hành đã tạo điều kiện cho chúng con có cơ hội giao lưu học hỏi. Đặc biệt, chúng con xin tạ ơn Chúa vì Ngài đã tạo dựng nên chúng con thật kì diệu và yêu thương chúng con cách lạ lùng. Chúng con nguyện quyết tâm canh tân, đổi mới bản thân để sống xứng đáng hơn với ân huệ Chúa ban.

Cảm nhận đức tin, Chia sẻ Lời Chúa, Tài liệu Phụng Vụ

THÌ RA, CHÚA ĐANG “LẠI HIỂN LINH BÂY GIỜ”

Và như thế, “mầu nhiệm Hiển Linh” của Ngôi Hai Thiên Chúa vẫn còn đang ở phía trước, vẫn là một “gọi mời” để nhân loại cất bước lên đường tìm kiếm “ánh sao lạ Bê Lem” như ba nhà đạo sĩ thuở nào; và nhất là để những ai đã một lần “được ánh sao Bêlem dẫn đường soi chiếu”, phải “tránh xa con đường của Hêrôđê, con đường của tham sân si, của bạo tàn khát máu, của vật dục kiêu căng… và “tìm đường khác trở về xứ sở mình”, quê hương mình, để loan Tin Mừng Cứu Độ và giới thiệu Chúa Giêsu cho nhiều người đang còn “ngồi trong bóng tối tăm sự chết”.

Cảm nhận đức tin, Chia sẻ Lời Chúa, Tài liệu Phụng Vụ

MẸ LÀ TRỜI, CON LÀ HẠT SƯƠNG RUNG

Quả thật, nếu Giáo Hội không đặt đúng vai trò của Đức Mẹ trong trật tự niềm tin của mình, hay, nếu hình ảnh của Đức Mẹ lu mờ đi trong cuộc hành trình đức tin của Dân Chúa, thì buồn tẻ biết bao, khô khan biết bao, thiếu vắng biết bao. Thật là may mắn ! Thật là hạnh phúc! Chúng ta vẫn còn Mẹ, Giáo Hội vẫn còn Mẹ, vẫn xứng đáng nhận được “một bông hồng cài lên áo” như lời ca trong ca khúc “Bông Hồng cài áo” của Phạm thế Mỹ: “Một bông hồng cho anh, một bông hồng cho em, một bông hồng cho những ai đang còn mẹ…Thì xin em hãy cùng tôi vui sướng lên, hãy cùng tôi vui sướng lên…”.

Cảm nhận đức tin, Chia sẻ Lời Chúa, Tài liệu Phụng Vụ

HUYỀN DIỆU QUÁ MUÔN ĐỜI TIẾNG “XIN VÂNG”

Thật vậy, sau lời “Xin vâng” của Đức Trinh nữ Maria, Ngôi Lời đã trở thành một thai nhi. Con Thiên Chúa mang lấy thân phận và cuộc sống loài người. Và kể từ đó, Ngôi Hai Thiên Chúa đã bắt đầu chọn đi trên nẻo bấp bênh của kiếp phận con người: lớn lên chín tháng trong lòng mẹ như bao vạn triệu con người để rồi cất tiếng khóc oa oa chào đời giữa đêm đông giá rét. Ngài đã không chọn cách kiểu vào đời oai phong lẫm lẫm bước xuống từ trời như một thiên sứ giáng lâm, mà Ngài cần sự sống được chuyển thông từ dòng sữa mẹ, để đi ra cuộc đời bằng xác thân mỏng manh yếu đuối…