Góc nhìn văn hoá, Khảo luận tổng hợp, Xã luận

“PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC” HAY “TÔN THỜ BẢN THÂN”

Xét một cách sâu hơn nữa, gốc gác của não trạng đó chính là thứ tư duy tự lấy mình làm quy chuẩn cho mọi giá trị. Nói cách khác, đó là kiểu não trạng tự đặt mình thay cho vị trí của Thượng Đế, hay tự tôn thờ bản thân. Quả vậy, nếu thật lòng có đức tin vào Thiên Chúa, chúng ta phải thực sự nghiệm thấy sự bình đẳng của mỗi nhân vị, bởi tất cả đều được tạo dựng và mang hình ảnh của Người; vì thế, ở mức nào đó, có thể nói rằng đối diện với một con người là ta đang đối diện với Thiên Chúa.

Góc nhìn văn hoá, Thơ - Nhạc

NỐT NHẠC TRẦM ẨN KHUẤT

“Tiếng Rao Việt Nam”,
Những nốt nhạc trầm trải những nghìn năm bão bùng giông tố,
Vẫn vang lên,
Qua xóm, qua thôn, qua muôn vạn góc phố con đường.

Qua nắng hạ, mưa đông, qua sáng sớm, đêm trường…
Âm thanh huyền thoại,
Của những “nhạc sĩ” buôn gánh bán bưng ẩn khuất,
Vâng, “Tiếng Rao”,
Những nốt trầm làm nên “bản đại hoà tấu đời kiệt tác” !

Góc nhìn văn hoá, Khảo luận tổng hợp, Xã luận

ĐIỀU CẦN TRONG CƠN ĐẠI DỊCH : TÂM HỒN VÀ TÍN NGƯỠNG

Cùng là cái chết, có người trong sợ hãi mờ mịt mà qua đời, có người lại trong niềm tin lên Thiên đường mà rời khỏi dương gian. Nhìn thấy người nhiễm bệnh ở Trung Quốc sợ hãi trước khi chết, lại thấy các tín đồ Cơ Đốc bình tĩnh chờ đợi thời điểm về với Chúa, ta mới hiểu rõ: Thì ra thống khổ lớn nhất của những người Vũ Hán không phải trên thể xác, mà là ở tâm hồn, một tâm hồn héo úa không có tín ngưỡng, không có niềm tin.
Sinh tử không phải chỉ là lời nói huênh hoang, người Trung Quốc hiện nay, thực sự cần một tín ngưỡng, cần một tín ngưỡng cao thượng đúng đắn.