Gương chứng tá, Truyện ngắn, giai thoại

HUYỀN THOẠI “CHIẾC TRÂM TRỪ TÀ”

Trong dân gian vẫn thường có câu nói rằng: ‘Nghèo khổ mà bố thí được là khó’, và đó là cái khó lớn nhất của đời người. Một người khi rơi vào hoàn cảnh khốn cùng mà vẫn có thể quên đi nỗi đau của mình để thiện đãi thế nhân, vậy thì thiện tâm ấy sẽ làm cảm động đất trời.

Gương chứng tá, Truyện ngắn, giai thoại

YÊU NHAU CHO TỚI CHẾT Ư ? CÓ ĐẤY !

Bên cạnh nhau, cần lãng mạn hơn là những kỷ niệm, cần sự ấm áp hơn là lễ vật, bên cạnh nhau là lời tỏ tình lâu dài nhất. Đồng cam cộng khổ, yêu thương cả đời, giản dị nhưng không tầm thường, tình yêu không hẳn phải oanh oanh liệt liệt, mà phải khiến người khác rung động đến tâm can.

Truyện ngắn, giai thoại

HÃY BẾ EM RA KHỎI CUỘC ĐỜI ANH

Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

Gương chứng tá, Truyện ngắn, giai thoại

BÁNH MỲ CHÁY

Trong cuộc sống, bạn cần phải biết học cách cảm thông đối với điểm yếu, điểm hạn chế của người khác. Cảm thông với cuộc sống, tính cách của mọi người trong gia đình, bạn bè, vợ chồng… sẽ giúp bạn có một cuộc sống dung hòa xung quanh. Sự cảm thông – bí quyết nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình. Truyện cực ngắn Miếng bánh mì cháy là bài học về sự cảm thông giữa con người với con người.

Truyện ngắn, giai thoại, Xã luận

TÔ MÌ CỦA NGƯỜI LẠ !

Khi bước lên thềm cửa, cô thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi.
Nhìn thấy Sue, mẹ cô nói: “Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng…”
Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.

Gương chứng tá, Truyện ngắn, giai thoại

VAI DIỄN CUỐI CÙNG

Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.

Truyện ngắn, giai thoại

MÓN NỢ ÂN TÌNH

Ông ấy đã dạy con, dù đi đâu xa cũng phải nhớ ngày giỗ của cha mà về nhà đốt nén nhang cho bà nội và mẹ vui lòng. Hồi mẹ được tin cha chết, mẹ khóc lóc, đau khổ nhưng không dám lập bàn thờ, thì chính cái “thằng ngụy” mà cha luôn miệng chửi rủa đó đã mang ảnh ba ra tiệm hình để rọi lớn, rồi đem về trịnh trọng đặt lên đầu tủ với lư hương, với chân đèn để làm bàn thờ cho cha.