Views: 4
(CN 3 TN A 2026)
Trong những ngày cuối năm Ất Tỵ, chúng ta có dịp để nhìn lại bức tranh xã hội thế giới trong suốt một năm qua. Dĩ nhiên, cuộc sống nào, quê hương nào, xã hội nào cũng đan xen bao nhiêu chuyện buồn, vui, nụ cười và nước mắt, thất bại hay thành công, thánh thiện hay tội lỗi… Tuy nhiên, điều làm chúng ta bức xúc và thoáng buồn đó là thế giới vẫn còn nhiều nơi chìm trong cảnh đau thương tang tóc, máu đổ đầu rơi… Cuộc chiến Ukraina-Nga sắp sửa tròn 4 năm nhưng hỏa tiễn vẫn rơi, bom vẫn nổ và người vẫn tan xương nát thịt. Những con đường vốn yên ả bóng cây, rực sáng điện đường và tấp nập xe con… của thủ đô Têhêran đang chìm trong bóng tối của hận thù, chết chóc! Cũng vậy, những nẻo đường ở Gaza, Liban, Yemen … thay vì rộn rã những bước chân và tiếng cười của trẻ em… giờ chỉ còn ngổn ngang phế tích của những mái nhà đổ sập, những hố bom toang hoác… Trong khi đó, chỉ một góc nhỏ của thế giới, nhiều vùng tại các tỉnh Miền Trung, miền Bắc Việt Nam, năm 2025 vừa qua đã phải gánh chịu thiên tai bão lụt nặng nề; mất mát đau thương không kể xiết!
Quả thật, trong thế giới mà chúng ta đang sống, trong xã hội mà chúng ta đang có mặt, vẫn còn nhiều bóng tối: bóng tối của tội ác, bóng tối của lầm lạc, bóng tối của đau thương, bóng tối của lầm than, khổ ải… Nhưng niềm tin đã chỉ dạy chúng ta, những người được mệnh danh là “con cái sự sáng” rằng: chính trong thế giới nầy, chứ không một thế giới nào khác, Con Thiên Chúa đã xuống thế làm nguời, đã cắm lều cư ngụ giữa chúng ta (Ga 1,14), đã đi qua trên những “nẻo đường nhân loại”, đã đi tới những “vùng ngoại vi” chìm trong bóng tối!
Tin mừng Matthêô được công bố hôm nay đã chứng minh sự ứng nghiệm lời tiên báo của ngôn sứ Isaia (Bđ 1) khi tường thuật việc Chúa Giêsu đến với vùng dân ngoại bên kia bờ sông Giođan, dân Nepthali, dân Giabulon, để loan báo Tin mừng cho họ: Người rời bỏ thành Nadarét, đến ở miền duyên hải, thành Capharnaum, giáp ranh đất Giabulon và Nepthali, để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng: “Hỡi đất Giabulon và đất Nepthali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilêa của ngoại bang! Dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng; ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết”. Vâng, Đức Giêsu thành Nadarét đã đến nơi “vùng đất tối tăm, u buồn” để công bố một Tin vui: Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói: “Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần đến!” (…) Và Chúa Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilêa, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng Tin mừng Nước Trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân.
Kể từ dạo ấy, ánh sáng sự sống và niềm vui hy vọng đã vươn lên trên mọi nẻo đường của một đất nước Israel đang bị Rôma đô hộ cùng với những vùng đất ngoại vi ngoại đạo. Vâng, đó là “ánh sáng và niềm vui” của những người mù được chữa lành, những người phung cùi trở về hội nhập cuộc sống, những người bị quỷ ám được tháo bỏ gông cùm…; đó là niềm hy vọng được ngẩng đầu lên của người phụ nữ bị bắt phạm tội ngoại tình, niềm hy vọng của một Lêvi thu thuế được chọn gọi làm tông đồ, một Giakê giàu có ngoại đạo được Thầy Giêsu quá bộ viếng thăm; niềm hy vọng của người phụ nữ Canaan chỉ dám ước mơ “ được làm chú chó để ăn những mảnh vụn bánh mì rơi rớt từ bàn ăn” hay một chị khác chỉ dám “chạm nhẹ vào gấu áo”…; niềm vui và tin yêu hy vọng của bà góa Naim, của hai chị em Mácta, Maria, ông Giairô… khi gặp lại những người thân “từ cõi chết trở về”!
Thế nhưng, Tin vui đó, Tin mừng đó, khi được chuyển tải đến cho những người nghèo, mạt hạng cùng đinh, lại đi kèm những đòi hỏi cũng lạ lùng, khác biệt:
– Các bạn sẽ hạnh phúc, vui mừng khi biết hướng về Cha trên trời với tâm hồn khó nghèo, khiêm hạ phó thác.
– Các bạn sẽ được an ủi, yêu thương, tha thứ… khi các bạn hiền lành, hoán cải, sẻ chia…
– Các bạn sẽ có được Nước Trời, khi các bạn mở lòng sống theo con đường “Bát Phúc” và sẵn sàng đón nhận thương đau bách hại!
Riêng, tên trộm cùng bị đóng đinh với Thầy Giêsu vào buổi chiều Thứ Sáu oan nghiệt, lại là người nhận được “Tin Vui cuối cùng”: “Hôm nay ngươi sẽ ở trên thiên đàng với ta”. Và kể từ sau bản “Tin mừng cuối cùng” đó, mỗi giờ, mỗi ngày đều có một thế giới mới được khai sinh, một “vương quốc của sự thật, sự sống, công bình và yêu thương” dần dần ló dạng ở cuối chân trời.
– Một thế giới mới được khai sinh cùng với bao tâm hồn thánh thiện đã sống trọn vẹn con đường của Phúc âm, cho dù phải trả giá bằng những hy sinh và từ bỏ, có khi bằng cả mạng sống mình.
– Một thế giới mới sẽ tiếp tục được khai sinh với bao thế hệ chứng nhân tông đồ hăng say lên đường thực thi sứ vụ truyền giáo, cùng với những người thành tâm thiện chí biết quảng đại quên mình phục vụ tha nhân và cộng đồng xã hội.
– Và một thế giới được khai sinh cùng với bao cuộc đời âm thầm khiêm hạ chắt chiu từng giọt mến Chúa, từng giây yêu người trong những tăm tối đời thường nhưng vẫn hân hoan trong niềm tin yêu hy vọng …
Vâng, bao lâu còn có những người Kitô hữu, những linh mục, những nữ tu… những con người biết sống bao dung bác ái, biết phục vụ quên mình, biết trung thành với ơn gọi và sứ mệnh… là bấy lâu bóng tối của sự dữ sẽ bị đẩy lùi để nhường chỗ cho một thế giới mới tràn ngập ánh vinh quang của Thiên Chúa.
Sứ điệp phụng vụ hôm nay không cho phép chúng ta thụ động ngồi yên mà “nguyền rủa bóng tối”, mà sống tiêu cực và nản lòng trước một thế giới đầy thương tích, một cuộc sống vẫn dở dang, một môi trường bầy hầy ô nhiễm… Bởi vì, như câu ngạn ngữ của người Trung Hoa: “Một cây đổ thì ồn ào hơn cả cánh rừng đang mọc”!
Thiên Chúa không thể cứu độ con người theo kiểu “mì ăn liền”; và Ngài gọi mời chúng ta cộng tác, dấn thân và lao mình về phía trước. Điều quan trọng mà thư thánh Phaolô gởi giáo đoàn Côrintô trong Bài đọc 2 hôm nay đang nhắc khéo đó chính là: phải hiệp nhất, yêu thương để làm nên một sức mạnh tổng hợp, một thế đứng mạnh mẽ. Bởi vì không phải Apôlô hay Phaolô nhưng chính Thiên Chúa và công cuộc cứu độ của Ngài mới là cùng đích. Sứ điệp này được vang lên trong ngày Bế mạc tuần lễ cầu nguyện cho các Kitô hữu hiệp nhất thật ý nghĩa biết bao!
Sau hết, nếu chúng ta đã cố gắng hết mình mà sao thấy cuộc đời nầy, thế giới nầy vẫn chưa có gì chuyển biến, thì ta hãy nhìn lại chính mình, như thi sĩ Madeleine Delbrêl với bài thơ đã được Đức cố Giáo hoàng Phanxicô trích dẫn trong bài diễn văn bế mạc Thượng Hội Đồng Giám mục thế giới XVI:
Vì con nghĩ rằng có lẽ Chúa đã quá mệt mỏi:
với những con người luôn nói về việc phục vụ Chúa
mà với dáng vẻ của một nhà lãnh đạo,
với những kẻ gặp gỡ Chúa
mà mang thái độ của một giáo sư,
với những ai đến gần Chúa
mà bằng những quy tắc cứng nhắc,
với những người yêu Chúa mà
theo kiểu một cuộc hôn nhân đã già cỗi.
[…]
Xin cho chúng con sống cuộc đời mình,
không như một ván cờ nơi mọi thứ đều được tính toán,
không như một cuộc tranh đấu nơi mọi thứ đều khó khăn,
không như một định lý làm tâm trí chúng con rối bời,
nhưng như một bữa tiệc bất tận,
nơi cuộc gặp gỡ với Chúa luôn được đổi mới,
như một vũ khúc, một điệu nhảy,
trong vòng tay ân sủng của Chúa,
trong bản hòa tấu phổ quát của tình yêu.
Trương Đình Hiền

