Views: 1
(CHÚA NHẬT XI TN A 2026)
Sứ điệp phụng vụ hôm nay, Chúa nhật XI quanh năm, mời gọi cộng đoàn chúng ta sống sứ mệnh Tông Đồ, đó chính là cùng với Đức Kitô lên đường đẩy lùi bóng tối của tội lỗi và sự chết, phá tan các âm mưu và cám dỗ của quỉ ma và các thế lực đen tối để qui tụ về cho Thiên Chúa một đoàn dân mới, Dân Thánh, Dân tư tế.
Chúng ta có thể dừng lại để đào sâu thêm nội dung ý nghĩa trên qua cách thuyết minh của các Bài đọc Lời Chúa vừa được công bố.
Nếu “Thiên Chúa của Cựu ước” là một Thiên Chúa “thấy nỗi khổ của Dân” và Ngài đã sai Môsê lên đường “giải thoát họ khỏi tay người Ai Cập” (Bđ 1), thì “Thiên Chúa của Tân Ước” lại là một “Giêsu động lòng xót thương một đoàn lũ dân chúng tất tưởi bơ vơ” và truyền cho các môn đệ ra đi “giải thoát và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền” (TM).
Qua hai trích đoạn Lời Chúa tiêu biểu đó chúng ta chợt nhận ra rằng: tình thương cứu độ của Thiên Chúa luôn gắn liền với ơn gọi và sứ vụ: Thiên Chúa muốn thi thố quyền năng giải thoát, muốn “thể hiện tình yêu cứu độ”… qua trung gia của những “kẻ được kêu gọi và sai đi”, như Môsê thời Cựu ước hay như các Tông Đồ thời Tân ước.
Cho nên, có thể nói được rằng: tâm điểm của “Tin Mừng Cứu độ” và “sứ vụ loan báo và làm chứng cho Tin Mừng” đó chính là một Giao Ước mang tính thiên linh và vĩnh cửu. Và đây chính là nội dung cốt yếu mà sứ điệp Lời Chúa của Chúa Nhật 11 thường niên hôm nay muốn chuyển tải đến cộng đoàn chúng ta.
Thật vậy, Lời Chúa nơi Bài đọc 1 với trích đoạn sách Xuất Hành, đã khẳng định rằng: Giao Ước Sinai là trọng tâm của tình thương cứu độ dành cho Dân Chúa qua ơn gọi và sứ vụ của Môsê: Từ trên núi, Chúa gọi ông và bảo: “Ngươi hãy nói với nhà Giacóp và thông báo cho con cái Israel thế này:… Ta đã mang các ngươi trên cánh phượng hoàng và đem các ngươi đến với Ta. Từ nay, nếu các ngươi nghe lời Ta và giữ giao ước Ta, thì các ngươi sẽ là sở hữu của Ta được tách biệt khỏi mọi dân, vì cả trái đất là của Ta. Ðối với Ta, các ngươi sẽ là một vương quốc tư tế, một dân tộc hiến thánh”.
Giao ước nầy chính là hình bóng của Giao Ước mới bằng Máu của Đức Kitô, Giao ước Núi Sọ, Giao ước của tình thương cứu độ vĩnh viễn, là “sự cụ thể hóa tình yêu thương của Thiên Chúa dành cho Dân Ngài”, là sự bảo đảm tuyệt đối cho sự trung thành của Trái tim Thiên Chúa bất chấp sự bội phản vong ân của trái tim con người.
Vâng, đó chính là chân lý, là sự thật mà thánh Phaolô trong trích đoạn thư Rôma nơi BĐ 2 hôm nay đã cố gắng thuyết minh: “Anh em thân mến, Chúa Kitô theo kỳ hẹn đã chịu chết vì chúng ta là kẻ tội lỗi. Ít có ai chết thay người công chính, hoạ chăng có những người dám chết vì kẻ lành. Nhưng Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu của Người đối với chúng ta, nghĩa là trong lúc chúng ta còn là tội nhân, thì theo kỳ hẹn, Chúa Kitô đã chết vì chúng ta…”.
Trong ý nghĩa đó, chúng ta có thể định nghĩa thêm: “ơn gọi Tông đồ” chính là sự “gặp gỡ của tình yêu”. Đúng hơn, đó chính là loan báo và làm chứng cách cụ thể và xác tín rằng: trên thế giới muôn nơi muôn thuở nầy vẫn luôn đang có tia nhìn yêu thương của Thiên Chúa chiếu trên thân phận khốn khổ lạc loài của tất cả loài người chúng ta. Vì thế, làm Tông đồ phải chăng là đi loan báo tình thương cứu độ của Thiên Chúa, là đoan chứng rằng: Thiên Chúa đã thấy nỗi khổ của chúng ta, Thiên Chúa đã thấy cảnh bơ vơ lạc loài của chúng ta, Thiên Chúa đã xót thương chúng ta và Thiên Chúa đã cứu độ chúng ta bằng chính tình yêu tự hiến của Ngài. Bởi chưng, từ ngàn đời, trong con mắt, trái tim của Thiên Chúa, thì chúng ta luôn là “dân tộc, là đoàn chiên Chúa đã chăn nuôi” (Đáp ca: TV 99, 2.3.5).
Lịch sử cứu độ phải chăng là một bản trường ca của những lời loan báo và làm chứng như thế. Kể từ Môsê đến dân Israel, từ các ngôn sứ thời Cựu Ước đến Đức Kitô và từ các Tông đồ đến Giáo Hội xuyên suốt hai ngàn năm lịch sử… không bao giờ vắng bóng những bước chân Tông Đồ, những bước chân đi loan truyền tình thương cứu độ của Thiên Chúa; những bước chân mà ngôn sứ Isaia đã từng hát lên những lời có cánh: “Đẹp thay bước chân người loan báo Tin mừng” (Is 52,7-10).
Nhưng những ai là người xứng đáng với ơn gọi và sứ mệnh cao quý nầy? Tin mừng Matthêô vừa được công bố sẽ là câu trả lời đúng nghĩa: để “xua đuổi các thần ô uế, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền”, Chúa Giêsu đã chọn mười hai Tông Đồ mà trong số đó hầu hết là những anh dân chài xứ Galilê, mà hầu hết, lý lịch cá nhân cũng chẳng hay ho gì: bán nước chạy theo ngoại bang như Mathêô thu thuế, cuồng nhiệt đối kháng cách mạng như Simon nhiệt thành, yếu đuối, bốc đồng, bất nhất chối Thầy như Phêrô, hay cứng lòng, duy lý như Tôma… Thì ra, tiêu chí cuối cùng để Đức Kitô chọn gọi các Tông Đồ hôm xưa cũng như các thợ gặt cho cánh đồng truyền giáo muôn nơi và muôn thuở cuối cùng đọng lại một đòi hỏi duy nhất: Tình Yêu: “Anh có yêu mến Thầy không”… (Ga 21,15-17).
Thế giới hôm qua cũng như hôm nay vẫn là mảnh đất của sự tranh chấp giữa bóng tối và ánh sáng, giữa những thế lực của ma quỷ, tội ác và của vương quốc yêu thương, công bình thánh thiện. Chính trong bối cảnh phức tạp đó, sự ô uế đang hiện diện gần như ở khắp hang cùng ngõ hẻm của cuộc sống: dối trá, tham lam, trộm cắp, ăn chơi sa đoạ, giết người, ngoại tình, ly dị, phá thai…
Tuy nhiên, cũng như ngày xưa, Thiên Chúa chọn gọi Môsê để giải phóng Dân Israel khỏi kiếp nô lệ Ai Cập, hay như Chúa Giêsu sai các Tông Đồ ra đi công bố Tin mừng Cứu độ với hành trang là những đặc ân: trừ khử mọi ô uế và chữa lành mọi bệnh tật, thì hôm nay, đặc ân ấy, sứ vụ ấy cũng được trao ban cho mọi tín hữu, như Đức thánh Giáo hoàng Gioan Phaoloo II đã khẳng định trong Tông huấn Kitoo hữu giáo dân: “Vì vậy, bất chấp chuyện gì đi nữa, nhân loại vẫn có thể hy vọng và phải hy vọng: chính Đức Giêsu-Kitô, Phúc Âm sống động và có ngôi vị, là “Tin Vui” hoàn toàn mới mẻ, đem lại niềm vui mà Giáo Hội loan báo cho tất cả chúng ta mỗi ngày và làm chứng cho tất cả mọi người. Trong việc loan báo và làm chứng này, các giáo dân có một vị trí độc đáo và không thể thay thế: nhờ họ, Giáo Hội Chúa Kitô hiện diện trong mọi lãnh vực rất khác nhau của thế giới, như là dấu chỉ và nguồn mạch hy vọng và tình yêu.” (KTHGD số 7)
Vâng, thế giới, Giáo Hội luôn cần những “tông đồ giáo dân” như thế để “quỷ ma bị xua trừ” và để con người chạm được vào bàn tay yêu thương của Thiên Chúa, gặp gỡ được Đức Kitô; và như thế, muôn nơi muôn thuở, Giáo Hội, Dân Chúa, hay mỗi người Kitô hữu chúng ta sẽ là dấu chỉ và nguồn mạch hy vọng và tình yêu.
Trương Đình Hiền

