CHỌN LỰA NIỀM TIN MANG DÁNG ĐỨNG KHIÊM HẠ

Views: 1

(Chúa Nhật xx Thường niên A 2026)

            Chương trình vĩnh cửu của Thiên Chúa, có thể nói được, đã phần nào được gói ghém trong tâm tình cầu nguyện của muôn thế hệ dân được chọn Israel thời Cựu ước và của cả dân Kitô thời Tân ước mà Thánh vịnh 67 (66) là một thuyết minh sinh động:

“Nguyện Chúa Trời dủ thương và chúc phúc,

xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên chúng con,

cho cả hoàn cầu biết đường lối Chúa,

và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài.” (Tv 67,2-3)

            Vâng, Đáp vịnh ca của Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật XX Thường niên A, Giáo Hội đã cầu nguyện và hát lên như thế. Chúng ta đọc thấy nội dung của lời Thánh Vịnh này đó là ước mơ quy tụ mọi dân mọi nước về với ơn cứu độ; và đây cũng chính là tiêu đích của Thiên Chúa mà các ngôn sứ đã rao giảng, như được biểu hiện qua lời ngôn sứ Isaia vừa được công bố nơi Bài đọc 1: Ta sẽ dẫn chúng lên núi thánh, và Ta sẽ cho chúng niềm vui trong nhà cầu nguyện. Ta sẽ nhận những lễ toàn thiêu và hiến tế của chúng trên bàn thờ, vì nhà Ta là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc”.

Tiếp nối sứ mệnh truyền rao ơn cứu độ của các ngôn sứ, Đức Kitô Con Một Thiên Chúa đã từ Bắc xuống Nam, từ Đông lên Tây, dọc ngang khắp dất Israel và các vùng ngoại biên xung quanh để “kiếm tìm” những con chiên lạc mà đưa về cho Thiên Chúa một đàn chiên và một chủ chiên. Ngoài những “con chiên lạc” thuộc diện “con giòng cháu giống của dân ưu tuyển Israel”, Chúa Giêsu lại bôn ba sang các miền ngoại biên lân cận để tìm kiếm nơi cộng đồng dân ngoại những tâm hồn khao khát chân lý cứu độ để dẫn họ về trong chân lý và tình thương.

            Tin mừng Matthêu hôm nay đã tường thuật những bước chân tiến về vùng ngoại giáo Tyrô và Siđon của Chúa Giêsu: Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon…; và chính nơi vùng ngoại đạo nầy, Ngài đã gặp được một người đàn bà ngoại giáo Canaan nhưng “mạnh tin”: thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người… “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Dừng lại ở lời khen “mạnh tin” của Chúa Giêsu chúng ta thấy rằng:

            Bà mạnh tin khi bà nhận ra chàng thợ mộc đến từ Nadarét kia chính là “Con Vua Đa-vít”: “Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi”, một danh xưng mà vào thời điểm đó, chỉ có những người Israel đạo hạnh với tấm lòng khát mong và đầy tràn niềm hy vọng vào một Đấng Thiên Sai đang đến mới sử dụng.

            Bà mạnh tin khi bà xác tín rằng chỉ có Chúa Giêsu mới có đủ quyền năng chữa con bà khỏi quỷ ám, một quyền năng chỉ dành cho Thiên Chúa. Với bà, Đấng Thiên Sai chính là Thiên Chúa.

            Bà mạnh tin khi vững vàng trông cậy vào tình yêu vô biên của chính Chúa Giêsu bất chấp những thử thách nặng nề là sự làm ngơ, chối từ và cả khinh miệt. Quyến năng và tình yêu Thiên Chúa mới là điều tối quan trọng… chứ không phải “sĩ diện”, chứ khong phải “cái tôi” …!

            Chính ở nơi tâm hồn cương nghị và đầy khiêm hạ của người phụ nữ ngoại giáo Canaan nầy, Chúa Giêsu đã tìm được niềm an ủi trong công cuộc “đi bủa lưới giăng câu” các linh hồn trên những nẻo đường nơi vùng đất lạ, bù lại không ít lần đã thất bại thảm thương; đại để như cuộc thất bại cay đắng nhất trên con đường rao giảng Tin Mừng tại chính quê hương Nadarét của Ngài. Vâng, chính tại nơi đây, Ngài đã “không làm được phép lạ nào” chỉ với lý do: “Vì họ cứng lòng tin”; đó là chưa kể cuộc thất bại “toàn tập” tại Giêrusalem, khi đám đông hùa nhau chối từ Ngài để chọn Baraba, vì họ không thể đánh cược niềm tin vào một “con người” (Ecce Homo) thân tàn ma dại sắp bị Philato tuyên án tử.

            Vâng, những người ở Nadarét hay Giêrusalem đó cùng với các tư tế và biệt phái, hay những người quyền cao chức trọng lúc bấy giờ họ tin rằng họ đã có sẵn một “đức tin chân truyền đúng mực”, họ không cần phải mở lòng ra để đón nhận hay khát mong một “tin mừng” huyễn hoặc nào nữa, nhất là một “Tin Mừng” với “những giá trị” gần như đối nghịch hẳn với tâm thức và sự kiếm tìm của họ như “khó nghèo, hiền lành, trong sạch, yêu thương kẻ thù, tha thứ luôn luôn, chọn đường thập giá…”. Đặc biệt, “giải pháp thập giá” quả là một thử thách quá lớn mà họ không dễ gì vượt qua hay chọn lựa, bởi họ đã quen chọn cho mình con đường dễ dàng, nhung lụa, vinh quang…

            Tuy nhiên, “niềm tin qua nẻo đường thập giá”, hay chọn lựa đức tin ngay trong lúc đối diện với dập vùi bế tắc vẫn có và vẫn còn trong thế giới hôm qua cũng như hôm nay! Người đàn bà Canaan khi đối diện với những thử thách nghiệt ngã vẫn kiên cường “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”; hay người trộm bên hữu đã sẵn sàng tin vào một tù nhân bị đóng đinh thập giá đang hấp hối: “Lạy Thầy, khi nào Thầy về Vương Quốc của Thầy, xin nhớ đến tôi”!

            Như vậy, sứ điệp Lời Chúa hôm nay gần như truy vấn tất cả mọi người chúng ta về hành trình hay chọn lựa đức tin của chính mình. Chúng ta thường sống và thực hành đức tin như một chuyện “đã rồi”, một “chọn lựa dễ dàng và không hề thử thách”. Nhiều người thường vỗ ngực xưng mình là “đạo dòng, đạo gốc…!”, nhưng các giá trị và đòi hỏi của Phúc Âm thường gác lại một bên! Vẫn còn đó nhiều người trong chúng ta sẵn sàng quay lưng lại với Giáo Hội với cộng đoàn, chỉ vì một tự ái không đâu trước một lời quở trách, một sĩ diện hảo trước một tiếng la rầy… Sự kiện “vụ án hình sự ngoại tư pháp” tại Giáo phận Vinh là một điển hình!

            Thánh Tông Đồ Phaolô đã có một “kinh nghiệm đắt giá” về thái độ “cố chấp”, “cứng lòng”, “giữ nguyên trạng” của chính mình và nơi dân tộc mình khi ngài ra tay bách hại các Kitô hữu. Nhờ “bị cú đánh ngã ngựa trên đường Đamát”, ngài đã được mở mắt và “tin Chúa Kitô”, để từ đó nên “Tông đồ dân ngoại”. Ngài đã không ngừng chia sẻ “kinh nghiệm thiêng liêng nầy”, như được thuật lại trong Bài đọc 2 hôm nay: “Vì Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi ai, thì Người không hề hối tiếc (…) để họ cũng được thương xót”.

            Chấp nhận làm thân phận “chó con” của người phụ nữ Canaan đạo hạnh có khác gì sự chọn lựa “ngồi vào chỗ cuối” (Lc 14,8-10) trong lời giảng dạy về lòng khiêm hạ của Đức Kitô. Phải chăng chính nhờ những chọn lựa mang “dáng đứng “máng cỏ”, “thập giá” đó mà “cả hoàn cầu biết đường lối Chúa, và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài.” (Tv 67,2-3). Sẽ không có một chọn lựa nào khác hiệu quả hơn, đúng đắn hơn chọn lựa đó trong công cuộc tân Phúc âm hóa hôm nay. Amen.

Trương Đình Hiền