Như một nén hương trước “từ đường gia tộc”, Một chuyến “hành hương về Quê Ngoại” dấu yêu. Xin “Ông Bà Ngoại” cầu thay nguyện giúp thật nhiều, Để cháu con dưới trên thuận hòa, yêu thương hiệp nhất !
Nên, “XIN ĐỪNG CHẠM ĐẾ TÔI”, một “loài cây khiêm nhượng”, Để cành lá tươi xanh dưới ánh mặt trời, Để sắc hồng tình yêu luôn rực rỡ sáng ngời, Và giữ trọn cuộc đời mãi là loài “hoa trinh nữ”.
Ta vẫn là ta, xin làm thân cỏ dại, Chọn màu xanh, chọn ẩn khuất bên đường. Khỏi nợ trần, sạch oan khúc, vấn vương… Có lâu đâu, một thoáng về nguồn cội !
Rồi dưới chân cầu, lại một đời hiu quạnh, Cầu Chúa xót thương ban một đức tin thành. Giữa dòng đời, cuộc dâu bể mong manh, Xin giữ trọn một mối tình chung thủy…!