ĐỂ THẾ GIỚI CHẠM BÀN TAY CỦA CHÚA

Views: 6

(Chúa chịu phép rửa, Năm A, 2026)

            “Chúa Giêsu chịu phép rửa”: Đó là câu chuyện cách cách đây hơn hai ngàn năm mà cả 3 Tin mừng Nhất lãm (Matthêô, Máccô, Luca) cùng với sách Công vụ Tông đồ đã đồng thanh tường thuật; và dựa theo ngữ cảnh Tin mừng, có thể nói được, đây là một cuộc “hiển linh” (Epiphaneia) đặc biệt của Ba Ngôi Thiên Chúa, như lời thơ trong thánh thi của giờ Kinh Sách đã tóm tắt:

Danh mầu nhiệm vang ngân cứu rỗi

Cả bốn phương Giáo Hội của Người

Nơi đây hiện diện Ba Ngôi

Nhưng là một Chúa cao vời chí tôn.

            Chúng ta thử dừng lại suy niệm đôi điều về mầu nhiệm “Chúa chịu phép rửa” nầy để cùng với toàn Dân Chúa bước trên nẻo đường của một chu kỳ Phụng vụ mới, mùa Thường niên, với tất cả tình yêu và ý thức.

1. Thiên Chúa giới thiệu dung mạo đích thực của Đấng Cứu Thế, Con Một Thiên Chúa:

            Đã có một thời cả Giêrusalem náo động xôn xao, khi có ba nhà Đạo Sĩ Phương Đông tìm đến và kháo láo rằng: Đấng Cứu Thế đã xuất hiện, ngôi sao của Ngài đã hiển hiện bên trời phương Đông (Mt 2,1-12)! Nhưng rồi sau đó tất cả lại chìm vào quên lãng. Mãi cho đến 30 năm sau, bên bờ sông Giođan rực nắng, Gioan Tẩy giả xuất hiện và mạnh mẽ rêu rao: “Ở giữa các ông có một Đấng mà các ông không biết… Tôi rửa bằng nước, nhưng Ngài sẽ rửa trong Thánh Thần…”. Quả thật, phụng vụ Chúa Nhật hôm nay đang “tưởng niệm tái diễn” (anamnèse) sự kiện “vô tiền khoáng hậu” này.

Vâng, chính Thiên Chúa đã quyết định “cái Giờ” chính thức để giới thiệu, để “trình làng” Người Con Một, cho dù không bằng một nghi lễ trịnh trọng vương giả, thì cũng có một không hai, như ta đã nghe tường thuật trong bài Tin mừng Matthêô: Chúa Giêsu chịu phép rửa, rồi Người bước lên khỏi nước. Này đây các tầng trời mở ra, và Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu, và đậu trên Người. Và ngay lúc ấy, có tiếng từ trời: “Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta”.

            Quả thật, hôm nay đã ứng nghiệm những lời sấm ngôn của ngôn sứ Isaia từ 7 thế kỷ trước: “Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta chọn, Ta hài lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử chư dân…” (BĐ 1). Trong khi đó, thánh sử Luca, tác giả của sách Công vụ Tông đồ đã tiếp tục làm chứng qua môi miêng của thánh Tông đồ Phêrô: “Như anh em biết, điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan đã rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong cho Người …”. Thánh Phêrô đã tóm kết huyền nhiện nầy bằng những lời đơn gọn: “Đức Giêsu xuất thân từ Nadarét, Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người. Đi tới dâu Người thi ân giáng phúc tới đó” (BĐ 2).

            Quả thật, nếu không có chính Thiên Chúa giới thiệu, mặc khải, ấn chứng, không ai trong chúng ta có thể đến với Chúa Kitô, tin vào Chúa Kitô, đón nhận và yêu mến Chúa Kitô. Chính vì thế, để củng cố niềm tin vào Chúa Kitô, chúng ta hãy cầu nguyện, hãy tiếp cận lời mặc khải, phải đọc và lắng nghe Lời Chúa, phải đón nhận chính lời của Đức Kitô, như hôm nay Chúa Cha đã ra lệnh:“Các ngươi hãy nghe lời Người”.

2. Đức Kitô biểu lộ tình thương cứu độ của Thiên Chúa:

Thế nhưng, để biểu lộ tình thương cứu độ của Thiên Chúa và cũng là để thực thi vai trò “thiên sai-cứu thế” của mình, Con Thiên Chúa, Đức Giêsu đã sống làm sao, đã thực hiện những gì? Theo dấu vết mạc khải của các Tin mừng, chúng ta có được những câu trả lời cho vấn nạn trên:

– Đức Kitô đã sống và thể hiện một tình yêu vâng phục dành cho Chúa Cha: Điều chúng ta tìm thấy đầu tiên và cũng là lựa chon căn bản của Đức Kitô để thực hiện con đường cứu nhân độ thế đó chính là một tình yêu vâng phục dành cho Cha: “Cha đã làm cho con một thân xác, nầy đây con đến để thực thi thánh ý Cha…”; “Của ăn của ta là làm theo ý Đấng đã sai ta”; Lạy Cha nếu có thể” …

– Đức Kitô đã sống và thể hiện một tình yêu đồng hành và quảng đại cho đi dành cho con người. Thực thi thánh ý Chúa Cha hoàn toàn không có nghĩa bỏ rơi loài người, xa cách với nhân loại. Bởi chưng, chính nhờ sự liên kết mật thiết với Chúa Cha, vâng phục Chúa Cha mà Đức Kitô đã sống trọn vẹn tình liên đới với nhân loại, với anh chị em, với từng người trong chúng ta. Việc Ngài chen vai sát cánh giữa đám tội nhân đến bên dòng sông Giođan để Gioan thanh tẩy phải chăng là một chứng từ rõ nét nói lên tình liên đới mật thiết nầy, nói lên ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm “Emmanuen, Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.

– Đức Kitô đã sống và thể hiện một tình yêu thăng hoa đem lại sự sống. Từ dòng sống Gioddan bước lên bờ, Đức Kitoo đã mang theo cả nhân loai ‘đi lên với Ngài”. Kể từ giây phút ấy, “Thánh Thần đã mang Ngài đi trên mọi nẻo đương nhân loại” để “những kẻ nghèo được nghe loan báo Tin mừng và nhiều người “bị trói buộc, giam cầm” được giải thoát…. Vâng, Ngài đã đến “để chiên được sống và được sống dồi dào”; Ngài đến không phải để kết án nhưng là cứu chữa những gì đã hư đi; Ngài đến để gọi về những đứa con hoang bụi đời lầm lỡ mà mặc cho áo mới huy hoàng … Suốt 2000 năm qua, đã có không biết bao nhiêu những Giakê, những Lêvi thu thuế, những cô “phụ nữ phạm tội ngoại tình”, những chàng Phêrô phản bội, những anh Tôma cứng lòng, những tên ăn trộm bị kết án … vui vẻ sắp hàng theo Ngài tiến về phía trước trong hoan vui tạ ơn vì được ân thánh tái tạo … Quả thật, “Đi tới dâu Người thi ân giáng phúc tới đó”.

3. Sống huyền nhiệm Bí tích Rửa tội hôm nay: Mầu nhiệm phép rửa nơi Đức Kitô hôm qua bên bờ sông Giođan có liên quan gì đến chúng ta hôm nay?

– Trước hết: Hãy để Thánh Thần tác thánh và sai đi: Thật vậy, nếu Đức Kitô đã khởi sự cuộc đời rao giảng Tin mừng từ biến cố đặc biệt nầy thì Ngài cũng đang mời gọi chúng ta hãy tiếp tục “ra đi từ giếng nước rửa tội”. Bí tích rửa tội của mỗi người không chỉ là cuộc xối nước một lần của quá khứ để trở thành kỷ niệm vô hồn, mà cốt yếu đó là một “lựa chọn luôn mới mẻ và sinh động”, một ra đi, một lên đường, một dấn thân truyền giáo như lời nhắc bảo của Thượng Hội Đồng Giám mục thế XVI trong Văn Kiện Chung Kết: “Tất cả Dân Thiên Chúa đều là chủ thể của việc loan báo Tin mừng. Trong đó, mọi người đã nhận Phép rửa đều được mời gọi trở thành tác nhân chủ yếu của sứ vụ, vì tất cả chúng ta đều là những môn đệ truyền giáo” (VKCK số 4).

– Hãy trở nên dấu chỉ của tình yêu Đức Kitô trên mọi nẻo đường cuộc sống. Để minh họa điều nầy, và cũng là để kết thúc những chia sẻ hôm nay, xin mượn đôi dòng trong đoạn thơ cuối của bài thơ “ĐỂ THẾ GIỚI CHẠM BÀN TAY CỦA CHÚA”:

Xin cho chúng con

Được tiếp nối chính bàn tay của Chúa,

Dẫu bất xứng, nhớp nhơ, đen đúa, mọn hèn,

Để được dự phần

Loan báo Tin mừng và thắp sáng đêm đen,

Và để thế giới hôm nay,

Mãi được chạm đến chính bàn tay của Chúa.

Trương Đình Hiền