HÃY “NGHE’ VÀ “THẤY’ ĐỂ TRỞ THÀNH NGÔN SỨ

Views: 1

CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN (NĂM A 2026)

            Trong những ngày cuối năm Ất Tỵ (2025), bỗng dưng gợn lên những “đám mây buồn” khiến bầu trời thế giới như sầm tối lại:

– Sự kiện đặc nhiệm Mỹ đột nhập chớp nhoáng vào thủ đô Caracas và bắt vợ chồng tổng thống Maduro của Venezuela di lý về Mỹ để xử tội đã làm nóng lên nhiều vấn đề địa chính trị thế giới.

– Cuộc biểu tình và nổi loạn đòi phế bỏ chính quyền “thần quyền độc tài” của dân Iran nổ ra trên khắp đất nước khiến hàng ngàn dân lành thiệt mạng mà chưa có giải pháp vãn hồi trật tự.

– Cuộc chiến Ukraina-Nga vẫn nóng lên từng ngày với cường độ chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, con đường hòa đàm và ngưng chiến vẫn bế tắt, trong khi con người và cơ sở vật chất của cả hai phía bị tiêu diệt và tàn phá kinh hoàng…

            Bầu trời thế giới là thế. Còn Việt Nam chúng ta thì sao?

            Vẫn nhiều tai nạn giao thông chết người, nhiều vụ giết người dã man xảy ra ngay trong gia đình giữa những người bà con ruột thịt, vẫn những vụ án tham nhũng, những nhà chế biến thịt thối, những doanh nghiệp kinh doanh mỹ phẩm, thuốc men giả…; bầu trời Việt Nam cũng chẳng sáng sủa gì và đầy những “đám mây đen u ám”!

            Thế nhưng, như câu ngạn ngữ của người Anh: “Every dark cloud has a silver lining” (Đám mây đen nào cũng có viền ánh bạc). Riêng trong bối cảnh lịch sử của Dân Chúa (Israel), chính trong cảnh lầm than lưu đày, Chúa đã sai các ngôn sứ gióng lên những hồi chuông hy vọng, như những lời của ngôn sứ Isaia trong Bài đọc 1 hôm nay khi tiên báo sứ mệnh của Đấng Thiên Sai sẽ đến mang ơn cứu độ và giải thoát: “Làm Tôi Tớ Ta chẳng có là bao, để tái lập các chi họ Giacob, để dẫn đưa các người Israel sống sót trở về; này đât Ta đặt ngươi như ánh sáng các dân tộc để ơn cứu độ của Ta tràn lan khắp địa cầu”

            Trong mùa phụng vụ Giáng Sinh – Hiển Linh vừa qua, chúng ta đó có dịp sống lại một khoảng thời gian lịch sử cứu độ đặc biệt liên quan đến mầu nhiệm “ánh sáng” này: sau bao ngàn năm mong đợi, ánh sáng đã bừng lên giữa cánh đồng Bêlem, ánh sáng dẫn đưa các mục đồng, các nhà đạo sĩ Phương Đông đến chiêm bái Hài Nhi mang tên Giêsu và là Đấng Emmanuel mà ngôn sứ Isaia đã từng loan báo. Vâng, Đức Kitô, Đấng Emmanuel, chính là “Ngôi Lời”, là “Ánh sáng thật” đã đến và “cư ngụ giữa loài người”!

            Phụng vụ Mùa Thường niên tiếp tục dẫn đưa chúng ta chiêm ngưỡng mầu nhiệm Thiên Chúa Nhập thể. Sau 30 năm sống ẫn dật, Chúa Giêsu từ Nadarét lội xuống dòng sông Gio-đan cho ông Gioan làm phép rửa, và sau đó bước lên bờ, đã bắt đầu “hiện thực hóa” lời tiên báo thuở nào của Isaia:“Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân để ngươi mang ơn cứu độ đến toàn thế giới”.

            Thật vậy, đó là ngày mà Gioan Tẩy Giả, chứng nhân trực tiếp của cuộc “Hiển Linh” đặc biệt bên bờ sông Gio-đan đã long trọng đoan quyết, như trích đoạn Tin mừng thánh Gioan vừa được công bố: “Tôi đã thấy Thánh Thần như chim bồ câu từ trời đáp xuống và ngự trên Ngài. Về phần tôi, tôi đã không biết Ngài. Nhưng Đấng sai tôi làm phép rửa trong nước phán bảo tôi: ‘Ngươi thấy Thánh Thần ngự xuống trên ai, thì đó chính là Đấng làm phép rửa trong Chúa Thánh Thần’. Tôi đã thấy và tôi làm chứng: chính Ngài là Con Thiên Chúa”.

            Vâng, khởi sự từ buổi sáng lung linh diệu kỳ với sự xuất hiện của cả “Ba Ngôi Thiên Chúa” bên bờ sông Gio-đan đó, ánh sáng cứu độ đã bắt đầu đẩy lùi bóng tối của sự chết, của tội lỗi, của đau buồn thất vọng, của thần dữ và nền văn hoá bị thần dữ khống chế…: kẻ chết thúi trong huyệt mộ sống lại, những người bị ma quỷ ám được giải thoát, đám dân cùng đinh mạt hạng được nghe loan báo Tin vui, những phụ nữ bị loại trừ, kết án, rẻ khinh… được phục hồi danh dự, những chàng trai dốt nát, cần lao được chọn gọi làm Tông đồ, nhiều kẻ điếc nghe được, câm nói được, mù thấy được và phung cùi được lành sạch; rất nhiều người chỉ cần gặp mặt (bà góa Nain), chạm đến đến gấu áo của Người (người đàn bà loạn huyết Cannan), tin lời Ngài từ xa (Viên đại đội trưởng có con gái bị tê liệt)… đều được bước đi trên một lộ trình mới, cuộc sống mới…

            Tất cả những sự kiện trên chỉ là “khúc dạo đầu”; phải đợi đến khi “Ngài được treo lên” và sau đó “bước ra khỏi mộ đá vào sáng tinh mơ ngày Thứ nhất trong tuần”, thì mọi sự bừng lên một sức sống mới, niềm vui mới, hạnh phúc mới…, như lời Hội Thánh ca lên trong bài ca Exultet trông Đêm Vọng Phục sinh: “Mừng vui lên hỡi khắp miền dương thế, Bốn bề đang rực rỡ ánh hào quang. Vua vĩnh cửu nay rạng ngời chiếu sáng, Đẩy lùi xa bóng tối của trần gian…”

            Nhưng, công cuộc đẩy lùi bóng tối và “mang ánh sáng cứu độ” đến cho thế giới không là chuyện của một sớm một chiều; và Thiên Chúa cũng không muốn “Con Một” độc quyền làm thay nhân loại, mà cần có sự cọng tác của mỗi người chúng ta, như những lời tự sự của Thánh Tông đồ Phaolô nhắn gởi cộng đoàn Côrintô trong Bài đọc 2: “Phaolô, do thánh ý Chúa, được kêu gọi làm Tông đồ của Chúa Giêsu Kitô, và Sôtênê, anh em chúng tôi, kính chào Hội Thánh Chúa ở Côrintô, những người được thánh hoá trong Chúa Giêsu Kitô, được kêu gọi nên thánh, làm một với tất cả mọi người khắp nơi đang kêu cầu thánh danh Đức Giêsu Kitô”.

            Dĩ nhiên, một người, để trở thành “chứng nhân của ánh sáng”, ngoài sự tác động, chọn gọi của Thiên Chúa, phải thấm nhuần và thể hiện hai nhân tố cơ bản của Thánh Gioan Tẩy Giả, đó chính là: “đã nghe” và “đã thấy”.

– Nghe Thiên Chúa phán, nghe Lời Chúa: “Đấng sai tôi làm phép rửa trong nước phán bảo tôi: Ngươi thấy Thánh Thần ngự xuống trên ai, thì đó chính là Đấng làm phép Rửa trong Chúa Thánh Thần”.

– Thấy Thiên Chúa, gặp gỡ đích thân với Thiên Chúa: “Tôi đã thấy Thánh Thần như chim bồ câu từ trời đáp xuống và ngự trên Ngài”.

            Thật vậy, muốn đạt hiệu quả, lời chứng của người Kitô hữu luôn phải là lời chứng phát sinh từ kinh nghiệm đức tin sống động về Đức Giêsu, một đức tin để “Đức Kitô xuyên thấu cuộc đời mình”, một đức tin luôn “thấp thoáng bóng hình Đức Kitô” qua cách ăn nết ở…

            Chút nữa đây, trước khi cho rước lễ, linh mục nâng cao Mình Thánh Chúa và mời gọi cộng đoàn bằng chính những lời của Gioan Tẩy Giả ngày xưa: “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian…”. Khi chúng ta rước lễ, phải chăng đó chính là ăn Thịt Chiên Thiên Chúa, một tác động cụ thể diễn tả niềm tin đón nhận Đức Giêsu, nguồn sống và sự sáng, đồng thời đón lấy ơn cứu độ Ngài ban. Và như thế, chúng ta lại tiếp bước lên đường theo dấu chân của những người mang thân phận “ngôn sứ”, những người mang ánh sáng Đức Kitô, mang Tin mừng cứu độ cho thế giới…; thân phận của những Gioan Tiền Hô, Phaolô, Phêrô, Sôtênê… sẵn sàng biết “nhỏ lại để Chúa Giêsu được lớn lên”, như hạt lúa mì mục nát trong tối tăm lòng đất để bừng lên cánh đồng tin yêu rực sáng. Vâng, ngay trong “Bàn Tiệc Thánh Thể” này, chúng ta hãy mở rộng đôi tai để “nghe” Lời Chúa và mở rộng con mắt để “thấy” Đức Kitô hiện diện trong “Tấm bánh đơn” trên bàn thờ. Chính nhờ “nghe” và “thấy” nơi đây, lúc này sẽ cho chúng “nghe” và “thấy” Đức Kitô đang hiện diện trong muôn con người và trên muôn nẻo đường cuộc sống!

Trương Đình Hiền