Views: 6
(Bài giảng Lời Chúa CN 5 PS (A) 2026)
Ngay từ buổi sơ khai, “Kitô giáo non trẻ” đã lựa chọn việc thể niềm tin qua những dấu chỉ cụ thể: phục vụ người nghèo, cầu nguyện và rao giảng, như trích đoạn sách Công vụ Tông Đồ hôm nay tường thuật: Trong những ngày ấy, số môn đồ gia tăng, … Nên Mười hai Vị triệu tập toàn thể môn đồ đến và bảo: “Chúng tôi bỏ việc rao giảng lời Chúa mà lo đi giúp bàn, thì không phải lẽ. Vậy thưa anh em, anh em hãy chọn lấy bảy người …, để chúng tôi đặt họ làm việc đó. Còn chúng tôi, thì sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ lời Chúa”.
Đó chính là ba thừa tác vụ mà Hội Thánh nói chung và mỗi thành viên trong Giáo Hội qua nhiệm tích Thánh Tẩy nói riêng, muôn nơi, muôn thuở, luôn phải trung thành thực hiện như sứ mệnh căn bản, như căn tính của “Ơn Gọi Kitô hữu”: Vương Đế (phục vụ bác ái), Tư Tế (cầu nguyện tế tự), Ngôn sứ (rao giảng Lời Chúa).
Trong viễn tượng đức tin, quả thật, “ba tác vụ” trên đã làm nên tính ưu việt của phẩm giá Kitô hữu, một phẩm giá được xây dựng không phải trên nền tảng là những giá trị của trần gian như quyền lực, sự giàu sang…, mà như Thánh Phêrô quả quyết: trên chính Đức Kitô, “tảng đá mà thợ xây loại bỏ, đã trở thành đá góc tường”; hay trên chính Đấng đã tự mình tuyên bố: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”.
Và cũng trên “nền tảng thánh thiêng và cao cả tuyệt vời đó”, Giáo Hội của Chúa Kitô, Đoàn Dân Mới của Thiên Chúa hoàn toàn khác với mọi tổ chức, đoàn thể, quốc gia, dân tộc của con người và do con người. Đây chính là cộng đoàn, là Giáo Hội được chính vị Giáo Hoàng đầu tiên – Thánh Phêrô, dưới ơn soi sáng của Chúa Thánh Thần, đã định nghĩa một cách chính xác (như chúng ta vừa nghe công bố trong Bài đọc 2): “Còn anh em là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân tộc thánh thiện, dân riêng của Chúa, để rao giảng quyền năng của Đấng đã gọi anh em ra khỏi tối tăm mà vào ánh sáng kỳ diệu của Người.”.
Tuy nhiên, cũng chính bởi cái “căn tính đặc biệt” nầy, cái “dáng đứng một mình một cõi” chẳng giống ai, mà ngay từ đầu, chính Đấng sáng lập là Đức Kitô đã thấy trước những mỏng dòn, yếu đuối, bấp bênh… của các môn đồ, những “viên đá sống động” mà Ngài đã chọn và thiết đặt như cột trụ nền tảng để dựng xây Hội Thánh của Ngài; và Ngài đã trấn an họ trong những phút giây thâm tình trước khi Ngài chia biệt họ, lìa khỏi thế gian: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy… Thầy là đường, là sự thật và là sự sống….”.
Vâng, làm sao không bất an, xao xuyến, khi những con người vốn chỉ nhìn hiện tại và tương lai với viễn tượng của những nẻo đường được xây bằng sự vinh quang của chức quyền, sự ổn định của giàu sang (xin cho hai anh em chúng con một đứa bên hữu một đứa bên tả…), sự phước hạnh của vật chất (Chúng con đã bỏ mọi sự theo Thầy, chúng con được gì?) …; mà những thực tại ấy gần như đang bị che khuất bởi thấp thoáng đâu đó “áng mây của thập giá khổ nạn”, và sự vắng bóng của một chỗ dựa xưa nay (Con người lên Giêrusalem sẽ bị nộp, bị hành hạ, kết án chết…) … Câu hỏi của tông đồ Tôma đã bộc lộ cho niềm xao xuyến, bất an đó: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?”. Đức Kitô đã trấn an nỗi xuyến xao đó qua lời đáp trả dành cho Tôma: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”.
Đây không chỉ là một “định nghĩa” “Thầy là gì”, một câu trả lời để “phủ dụ, yên ủi” mà là một “sự thật khủng”, một c”hân lý gồm tóm mọi chân lý đức tin vào Chúa Kitô”.
Thật vậy, nếu xác tín cách mạnh mẽ và hiện thực chân lý “Đức Kitô là Đường, Sự Thật, Sự Sống”, thì chắc chắn sẽ có “nhiều hiện thực” đi theo:
– Bí tích Rửa tội là một sự hoán cải toàn bộ, một “lựa chọn cơ bản” để gắn bó với một “Ngôi Vị”, một Con người là lẽ sống, là niềm vui, là hy vọng và hạnh phúc vĩnh hằng.
– Thánh lễ hằng ngày được cử hành như là một “bữa tiệc hấp dẫn và tôi đến dự thường xuyên với con tim trân trọng sốt mến”, chứ không như là “một cử hành nhàm chán bất đắc dĩ phải tới tham quan?”.
– Tòa Giải tội phải là nơi để tôi nhận được chiếc áo mới của lòng Cha tha thứ mặc cho chứ không chỉ là một “của nợ” phải trả, một hành vi “giải tỏa tâm lý mặc cảm tội lỗi” …
– Anh chị em tôi gặp gỡ mỗi ngày luôn mang hình ảnh mĩ miều của Chúa để tôi yêu thương phục vụ hết mình chứ không phải để kèn cựa, hơn thua, hận thù, tranh chấp…
– Thế giới ngoài kia như một cách đồng truyền giáo vàng đồng đang gọi mời, hấp dẫn tôi ra đi, dấn thân hết mình cho sứ vụ tông đồ chứ không là “chiến trường” khiến tôi né tránh, chào thua …
Nói cách khác, nếu tôi thật sự sống chân lý “Đức Kitô là đường ….”, thì mọi nhịp sinh hoạt Phụng vụ, mục vụ, đạo đức, truyền giáo… từ hôm nay cần phải được canh tân triệt để trong cung cách cũng như thái độ bên trong lẫn bên ngoài, như lời Đức thánh Giáo Hoàng G.P.II nói với giới trẻ năm 1988: “Khám phá Đức Kitô là một cuộc phiêu lưu đẹp nhất đời chúng con. Nhưng khám phá ra Ngài một lần mà thôi thì không đủ. Mỗi khám phá người ta có về Người lại trở thành một lời mời gọi kiếm tìm Người hơn nữa…”.
Và chúng ta đừng quên: sự khám phá Đức Kitô để tiếp tục tiến bước trên con đường của Ngài không phải được tính bằng những chuyện “chọc trời khuấy nước”, những công trình vĩ đại lớn lao, những hy sinh hãm mình của những bậc tu trì đạt đạo, những suy niệm thần bí cao siêu… mà cốt yếu là những hy sinh thầm lặng, những việc phục vụ âm thầm, những chiến đấu và chiến thắng tính hư tật xấu với cái tôi, những tràng hạt Mân côi, những giờ chầu Thánh thể, những giờ kinh Phụng vụ và Thánh lễ sốt sắng… Đó chính là những “mũi chỉ đuờng kim dệt nên tấm thảm thêu hình Đức Kitô” mà trong lúc nhất thời, nhìn từ mặt trái, chúng ta sẽ không nhận ra cái nét đẹp tuyệt vời của “bức tranh tổng thể”.
Để có được một Hội Thánh như hôm nay, một Đền thờ vĩ đại, một “Cây Tùng Vạn cổ tỏa bóng khắp địa cầu, một “Dân thánh, Dân Tư Tế và Vương đế” …, đã có bao nhiêu máu xương và nước mắt, hy sinh và nguyện cầu của những anh chị em Kitô hữu đã chọn và đã đi trên con đường của Đức Kitô. Quả thật họ là “những viên đá sống trong Ngôi Đền thờ thiêng liêng”. Hội Thánh đó, Ngôi Đền thờ thiêng liêng đó đang mời tôi, mời chị, mời anh tiếp tục đóng góp phần mình để mỗi ngày mỗi tráng lệ hơn, khang trang hơn, vững chắc hơn… như lời mời thuở nào của Thánh Phêrô (trong Bài đọc 2 hôm nay): “Hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động mà xây nên ngôi Đền Thờ thiêng liêng, và hãy để Thiên Chúa đặt anh em làm hàng tư tế thánh, dâng những lễ tế thiêng liêng đẹp lòng người nhờ Đức Giêsu Kitô”. Và cho dẫu không tránh khỏi những xao xuyến lo âu khi chấp nhận tiến bước trên “con đường Kitô”, vốn là “Con đường hẹp”, Con đường Thập Giá” …, thì chúng ta hãy vững lòng trông cậy và xác tín vào chính lời của Đấng Phục Sinh đang hiện diện: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”.
Trương Đình Hiền


