Views: 1
(Lễ Truyền Tin – 2026)
Trong các hội đoàn và phong trào Tông đồ giáo dân, có Hội “Đạo Binh Đức Mẹ” (Legio Mariae) đã dành cho ngày lễ Truyền Tin một niềm sùng kính đặc biệt; và chính trong dịp mừng lễ này, các hội viên Legio Mariae đã long trọng “Tận hiến cho Đức Mẹ” qua một lời cầu nguyện và tuyên xưng công khai trước tượng Đức Mẹ và hiệu kỳ Legio: “LẠY NỮ VƯƠNG LÀ MẸ CON, TOÀN THÂN CON THUỘC VỀ MẸ VÀ MỌI SỰ CỦA CON LÀ CỦA MẸ”.
Phải chăng vì đọc thấy ý nghĩa “Tận Hiến” cao đẹp và mang giá trị đức tin sâu xa và cần thiết này, mà Đức cố Giáo Hoàng Phanxicô, sau khi cuộc chiến Nga-Ukraina vừa diễn ra một tháng, vào ngày 25.3.2022, ngài đã mời gọi toàn thể Dân Chúa “Tận hiến nhân loại, đặc biệt, hai dân tộc Nga và Ukraina cho Đức Mẹ”. Ngài còn muốn “sự kiện đạo đức” này nên được thực hiện thường xuyên hàng năm vào ngày 25.3 như lời huấn dụ trong cuộc tiếp kiến một năm sau đó, tức ngày 22.3.2023: “Chúng ta đừng bao giờ mệt mỏi phó thác chính nghĩa hòa bình cho Nữ Vương Hòa Bình. Vì thế, tôi muốn mời gọi mỗi tín hữu và cộng đoàn, đặc biệt là các nhóm cầu nguyện, canh tân việc tận hiến cho Đức Mẹ vào ngày 25 tháng 3 hàng năm, để Mẹ là Mẹ gìn giữ tất cả chúng ta trong sự hiệp nhất và bình an”.
Chắc chắn sau đây là lý do mà Đức Thánh Cha chọn thời điểm “Lễ Truyền Tin” để cử hành cuộc “tận hiến thế giới cho Đức Mẹ” và cầu nguyện cho hòa bình: việc “tận hiến” nầy có liên quan đến mầu nhiệm “tận hiến – xin vâng” của Ngôi Hai khi nhập thể vào đời và của Đức Maria khi đón nhận sứ điệp truyền tin của thần sứ Gabrien!
Thật vậy, mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô luôn bao gồm hai chiều kích: “Emmanuel” (Nhập Thể) và “Ecce Homo” (Tử nạn-Phục sinh); giây phút khởi đầu của việc Nhập Thể đã thấp thoáng bóng dáng của Tử nạn-Phục sinh. Nói cách khác, Thiên Chúa dấn thân vào một thế giới đang ngập tràn kiếp nạn thương đau, máu và nước mắt… để chữa lành và giải thoát, để phục sinh và mang lại hòa bình! Và Đức Mẹ cũng thế, khi chấp nhận “để ý Chúa được nên trọn trên cuộc đời mình” bằng hai tiếng “xin vâng” của giây phút “truyền tin” là sẵn sàng chấp nhận “một lưỡi gươm đâm thấu cõi lòng” khi đứng bên thập giá vào chiều thứ Sáu khổ nạn!
Chân lý nầy càng thích hợp hơn cho cuộc chiến đấu khắc khổ của Mùa Chay đang diễn ra trong Phụng vụ để chuẩn bị cõi lòng Dân Chúa cho cuộc đại tưởng-niệm-tái-diễn mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô, một “Đức Kitô tàn tạ rách nát trước tòa Philatô” được giới thiệu như một “Ecce Homo”, là tâm điểm của mầu nhiệm Vượt Qua; nhưng đồng thời cũng một Đấng “Emmanuel”, trong cung lòng của Đức Trinh Nữ Maria. Và giây phút nhiệm mầu, huyền diệu nầy được thực hiện tức khắc sau tiếng thưa chỉ với mấy lời đáp trả giản đơn của một người thôn nữ vô danh tiểu tốt ở làng Nadarét: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền” (Lc 1,38); một biến cố đã được ngôn sứ Isaia loan báo như một “Tin vui” từ bao năm xa trước, khi dân Israel còn đắm chìm trong tối tăm mịt mù: “Vậy nghe đây, hỡi nhà Ðavít, làm phiền lòng người ta chưa đủ ư, mà còn muốn làm phiền lòng Thiên Chúa nữa? Vì thế chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu: này một trinh nữ sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
Quả thật, sứ điệp Truyền Tin đã mang đến cho chúng ta ý nghĩa của cuộc tự hạ thẳm sâu của Thiên Chúa; sự hạ mình của một Đấng Toàn Năng để trở nên Đấng “Emmanuel” khi: “hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế” (Pl 2,7); của một Đấng là “Ngôi Lời Thiên Chúa” (Ga 1,1) để trở nên “Lời đã làm người” (Ga 1,14); và còn hơn thế nữa, một “Ecce Homo”: “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự…” (Pl 2,8). Đó chẳng phải là một gọi mời khiêm hạ hoán cải cốt lõi của Mùa Chay Thánh đó sao!
Thế nhưng, chúng ta đừng quên: động lực cốt yếu cho hành vi “tự hạ thẳm sâu” của Chúa Con chính là thái độ “vâng phục tuyệt đối thánh ý Chúa Cha”, một sự vâng phục của tình yêu trọn hảo. Điều nầy đã được minh thị trong Thánh vịnh 39 và được thư Do Thái đặt lên môi miệng Đức Kitô khi Ngài cất bước vào đời (Bđ 2): “khi đến trong thế gian, Chúa Giêsu phán: “Chúa đã không muốn hy tế và của lễ hiến dâng, nhưng đã tạo nên cho con một thể xác. Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội. Nên con nói: Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa” (Dt 10, 5-7). Đây lại là điều cốt thiết của việc chay tịnh Kitô giáo mà chúng ta nghe vang vọng suốt chặng đường Mùa Chay: phải “lên cao”, phải “đi xa”, phải từ bỏ ý riêng, dục vọng cá nhân, để uốn mình theo tiếng gọi của Lời Chúa, của luật Chúa; và đây là một hành trình vượt qua dài hơi, miên viễn… trong cuộc hành trình theo Đức Kitô, cuộc hành trình Tông Đồ; cuộc hành trình chỉ trọn vẹn, hoàn tất, khi cùng với Đức Kitô thân thưa lời cuối: “Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19,30). “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.” (Lc 23,44)!
Tiếp nối vào tiếng “Xin vâng” của Chúa Con khi cất bước vào đời, Đức Trinh Nữ Maria cũng tận hiến cuộc đời cho Thánh ý Chúa và công cuộc cứu độ như chính Lời Đức Mẹ trả lời cho thiên sứ Gabriel: “Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”. Quả thật, như Tin Mừng đã ghi lại, Đức Mẹ đã chấp nhận “để Thiên Chúa thực hiện” công cuộc cứu độ của Ngài trên chính cuộc đời mình trong suốt những năm dài thơ ấu của Chúa Con, trong ba năm Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng; và sau cùng, chính Đức Mẹ đã tiến lên Đồi Sọ để cùng Con hiến dâng Hy lễ cuối cùng trên thập giá: Virgo Offerans (Trinh Nữ dâng hiến). Mùa Chay đang thôi thúc chúng ta theo chân Đức Mẹ tiến về đồi Canvê để sống trọn hảo mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô trong tâm tình và thái độ hy sinh, dâng hiến nầy!
Thế nhưng, để có được một thái độ, một cuộc đời “xin vâng trọn hảo” như thế, Đức Mẹ đã âm thầm lặng lẽ chuẩn bị một “mảnh đất tâm hồn” tỉnh thức, lắng nghe trong suy niệm nguyện cầu. Mẹ đã cầu nguyện (Virgo Orans):
– nơi đền thánh (Mẹ Dâng mình) khi mới được mấy tuổi đầu,
– nơi mái nhà Nadaret khi nhận lãnh sứ điệp truyền tin,
– nơi căn hộ của ông Gacaria và bà Isave khi đi thăm viếng,
– nơi máng cỏ Bê lem khi Chúa Giáng Sinh,
– nơi đền thờ Giêrusalem khi dâng Con cho Chúa,
– nơi những bước chân mệt nhọc trên đường trốn sang Ai Cập,
– nơi đền thờ Giêrusalem khi thất thểu ba ngày tìm con lạc mất…
– Mẹ đã cầu nguyện suốt bao nhiêu năm lặng thầm tần tảo bên con nơi mái nhà Nadarét;
– Mẹ đã cầu nguyện khi đón gặp con khi Ngài rao giảng Lời,
– Mẹ đã cầu nguyện trong nỗi đau ngút ngàn khi đứng dưới chân Thập giá,
– Mẹ đã cầu nguyện trong nỗi hân hoan bên các Tông Đồ của Ngày Chúa Thánh Thần Hiện Xuống…
Vâng, mẫu gương “Người Trinh nữ cầu nguyện” (Virgo Orans) nào chẳng phải là dấu chỉ và lời gọi mời tha thiết của Mùa Chay đó sao! Trong tâm tình cầu nguyện với Mẹ và theo Mẹ, chúng ta không quên lời căn dặn của đức cố Giáo hoàng Phanxico, dành hôm nay tận hiến thế giới cho Mẹ, nhất là những vùng đất đang có chiến tranh, những quốc gia như Ukraina, Nga, Iran, Israel…
Cùng với tâm tình cầu nguyện và tận hiến, sống sứ điệp Truyền Tin đó chính là hiện thực hóa trong cuộc sống mỗi ngày chính lời ca trong ca khúc “Từ lúc Mẹ nói lời xin vâng” của nhạc sĩ Trầm hương: “Con muốn theo Mẹ sống xin vâng với trái tim thảo hiền”.
Lm. Giuse Trương Đình Hiền

