Views: 1
Bài 1: CHIÊC LỌ MỎNG DÒN ƯỚP HƯƠNG THẾ GIỚI
(LỄ TIỆC LY 2026 – Nhà Mẹ Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn)
Dẫn nhập đầu lễ: Kính thưa cộng đoàn,
Chiều hôm nay, Phụng vụ Thánh lễ Tiệc Ly khai mạc Tam Nhật Thánh. Thánh lễ này đưa chúng ta về chính giây phút đầu tiên khi Chúa Kitô thiết lập bí tích Thánh Thể mà Kinh Nguyện Thánh Thể I long trọng nhấn mạnh trong lời nguyện trước khi Truyền phép “Là chính hôm nay”.
Cùng với tất cả ý nghĩa thâm trọng của Mầu Nhiệm Thánh Thể, chúng được sống lại cái “Giờ” quan trọng nhất của Đức Kitô, được trao ban Giới luật yêu thương và chiêm ngưỡng sự cao cả của thánh chức linh mục trong dấu chỉ khiêm hạ “Chúa quỳ xuống rửa chân cho các môn sinh”.
Giờ đây…
Giảng Lời Chúa:
Tin mừng Thánh Gioan mà chúng ta vừa nghe đã mở đầu bằng một mệnh đề mà trong đó có tới 2 từ “GIỜ” được nhấn mạnh: “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết “GIỜ” của Người đã đến, “GIỜ” phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha.” Dưới ánh sáng của Lời Chúa cùng với các nghi thức phụng vụ đang và sắp diễn ra, chúng ta cùng suy niệm huyền nhiệm “Giờ” của Đức Kitô, để từ đó, chúng ta sống cái “Giờ” của Ngài trong chính đời thường (thánh hiến) của chúng ta hôm nay.
Trước hết, trích đoạn sách Xuất Hành tường thuật lại nghi lễ Vượt Qua mà Chúa truyền cho Mô-sê và A-ha-ron thông báo cho dân Ít-ra-en thực hiện trước khi “xuất Ai Cập” lên đường về đất hứa. Dấu chỉ đặc trưng của “bữa ăn Vượt Qua” nguyên thủy nầy chính là “Con chiên bị sát tế” và “máu chiên ghi trên khung cửa nhà”. Đức Kitô đã chọn khung cảnh Lễ Vượt Qua của người Do Thái để thiết lập Bí Tích Thánh Thể, Lễ Vượt Qua mới của Tân ước. Ngài đã trở thành “con chiên vượt qua bị sát tế” khi biến bánh rượu thành mình máu của Ngài, thành Thánh Thể, hiện thực hóa lời tiên báo về “Máu Giao ước”: “Máu Giao ước mới và vĩnh cửu sẽ đổ ra cho các con và nhiều người được tha tội…” [1].
Và chúng ta cũng biết rằng: sau khi cử hành Lễ “Sát tế chiên”, dân Ít-ra-en đã cùng với Mô-sê lên đường, vượt qua kiếp đời “430 năm nô lệ” (Xh 12,40) để tìm về đất hứa của tự do trong đời sống của một dân tộc được Chúa tuyển chọn. Trong khi đó, sau Tiệc Thánh Thể, Chúa Kitô đã dấn thân vào con đường khổ nạn-chết trên thánh giá và phục sinh để mang ơn cứu độ cho đoàn Dân Mới được cứu chuộc: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.” (Ga 12,32).
Khi cử hành mầu Nhiệm Thánh Thể hôm nay, chúng một lần nữa được Thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Cô-rin-tô nơi BĐ 2 đã nhắc nhở: “Cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn bánh và uống chén nầy, là anh em loan truyền Chúa chịu chết” (1 Cr 11,26). “Loan truyền Chúa chịu chết” phải chăng là làm chứng về cuộc khổ nạn của Chúa bằng việc chết cho tội lỗi của chính mình, bằng việc đón nhận những thương đau khổ lụy xảy đến giữa đời thường với tất cả tình yêu và trung tín, bằng việc biến cuộc sống trở nên “tấm bánh được bẻ ra” qua sự dấn thân sẻ chia và phục vụ mọi người trong tinh thần quảng đại, vị tha, bác ái…; vào cao cả hơn nữa, trở nên “những hạt lúa bị răng thú dữ nghiền nát để trở nên tấm bánh tinh tuyền cho Chúa Kitô” (Thánh Ignatio thành Antiochia); hay như cô bé Trung Quốc, thời “Cách mạng văn hóa”, sẵn sàng chấp nhận “Tử đạo vì 32 tấm Bánh Thánh Thể”; hoặc cậu bé giúp lễ thời cách mạng Pháp sẵn sàng dùng trái tim để nên nhà tạm Thánh Thể và chết vì “nhà tạm tình yêu sâu đậm” đó! …
Nhưng thiết tưởng, như sự nhắc khéo đầy tinh tế của Thánh Gioan khi thay vì tường thuật việc Lập Phép Thánh Thể lại ghi niệm về dấu chỉ Rửa Chân! Thiên Chúa đã quỳ xuống dưới con người để nhìn lên mà thể hiện long thương xót. Vâng, sống Thánh Thể, cụ thể nhất, đó chính là bắt chước Đức Kitô, quỳ xuống để nhìn lên anh chị em mình, quỳ xuống để trở nên người khiêm hạ phục vụ, quỳ xuống để thể hiện lòng thương xót… chứ không phải ở mãi trên cao để thể hiện quyền lực. Chính trong ý nghĩa này, chúng ta cầu nguyện cho các mục tử của Dân Chúa, của Giáo phận, một lần nữa, trở về với cách ứng xử của Đức Kitô Mục Tử: Rửa chân cho anh chị em mình!
Như vậy, cử hành Lễ Tiệc Ly hôm nay, mỗi người chúng ta được một lần nữa đón nhận chính “quà tặng tuyệt vời nhất”[2] để nhờ đó kết hợp với đời mình và toàn thể dân Chúa làm nên “Lễ Tạ Ơn” trọn hảo như đúng tên gọi của bí tích Thánh Thể: EUCHARISTIA: LỄ TẠ ƠN; và một lần nữa được gọi mời sống chính cái “Giờ” đặc biệt của Chúa Giêsu, Giờ yêu thương tự hiến, Giờ phục vụ khiêm hạ, Giờ cứu độ vinh quang…, cái “Giờ” mà diễn tả theo ngôn ngữ thi ca của nhà thơ Trăng Thập Tự, đó chính là “Giờ” Đức Kitô “Đập chiếc lọ mỏng dòn” là thân thể Ngài để xức dầu thơm cho toàn thế giới:
Ta cũng mang theo đây chiếc lọ mỏng dòn
Nhốt sẵn chất thơm của ngàn muôn thế kỷ.
Ta sẽ đập vỡ mà không lo uổng phí
Vì ta cần xức dầu thơm ta lên khắp cả vũ hoàn…[3].
Ước gì, mỗi người chúng ta, sau mệnh lệnh: “ITE MISSA EST” (Lễ đã xong, nào hãy lên đường hay “Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an”), ra đi và để Thánh Thể biến cuộc đời thành “chiếc lọ mỏng dòn” ướp hương cho thế giới, (hay cụ thể hơn, cho chính cộng đoàn Nhà Mẹ của chúng ta đây). Amen.
~~~000~~~
Bài 2: ĐỂ TƯỚI GỘI CHO MÃNH ĐẤT ĐÃ BỊ KHÔ CẰN
(THỨ SÁU TUẦN THÁNH 2026 – Nhà Mẹ Dòng Mến Thánh Qui Nhơn)
Chiều hôm qua, Thứ năm Tuần Thánh, trong bài Ca Nhập lễ, chúng ta đã hân hoan tuyên xưng: “Niềm vinh dự của Chúng ta chính là Thập Giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”. Hôm nay, Thứ Sáu Tuần Thánh, ngày Kỷ niệm cuộc Khổ nạn của Đức Kitô, chúng ta long trọngTôn thờ Thánh Giá trong một cử hành phụng vụ đặc biệt. Việc thờ phượng này, chắc chắn không phải hôm nay, bây giờ, mà ngay từ lúc khởi đầu Kitô giáo, đã là một bất thường, một gai chướng… như khẳng định của Thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Côrintô: “chúng tôi lại rao giảng một Đấng Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ” (1 Cr 1,22-23).
Trước hết, phải hiểu rằng: khi Giáo Hội dành riêng một ngày đặc biệt trong “Tam Nhật Vượt Qua” để cử hành cuộc Thương Khó của Chúa mà trong đó có nghi thức “Tôn thờ Thánh Giá”, Giáo Hội không nhằm đề cao cái chết hay sự đau khổ như cùng đích của niềm tin; không nhằm chủ trương con người phải cam chịu khổ nhục, đắng cay, thất bại… như chọn lựa cuối cùng trong bậc thang giá trị của cuộc sống.
Hội Thánh cử hành cuộc Khổ nạn và tôn thờ Thánh Giá của Chúa Kitô bởi vì “Con Một Chúa đổ máu đào trên thập giá để hoàn thành mầu nhiệm Vượt qua, đem lại ơn cứu độ cho loài người” (Lời nguyện mở đầu 1) hay vì “nhờ mầu nhiệm Con Chúa chịu khổ hình, Chúa tiêu diệt sự chết” (Lời nguyện mở đầu 2).
Nếu mâu nhiệm khổ nạn-thập giá của Đức Kitô đã từng được tiên báo qua chân dung “Người tôi tớ đau khổ” của ngôn sứ Isaia mà chúng ta vừa nghe qua Bài đọc 1: “… Người đã bị thương tích vì tội lỗi chúng ta, bị tan nát vì sự gian ác chúng ta. Người lãnh lấy hình phạt cho chúng ta được bình an, và bởi thương tích người mà chúng ta được chữa lành…”, thi chính mầu nhiệm ấy đã được các cộng đoàn Kitô hữu thời sơ khai, cử hành và tuyên xưng như “bí tích mang ơn cứu độ” mà chứng từ chính là thư Do Thái được công bố trong Bài đọc 2 hôm nay: “Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất, Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những kẻ tùng phục Người”.
Vâng, Thập giá mà dân Kitô giáo tôn vinh là “Thập Giá gắn liền với Đức Kitô”, là “Thập giá cứu độ”, là “Thập giá chiến thắng”, là “Thập giá dẫn tới vinh quang Phục sinh”. Đó chính là Thập giá mà Thánh Phaolô đã tự hào rằng: “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta! Nhờ thập giá Người, thế gian đã bị đóng đinh vào thập giá đối với tôi, và tôi đối với thế gian” (Gl 6,14).
Quả thật, trong ánh sáng của mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô, ý nghĩa và gương mặt đích thực của thập giá đã được biến đổi; và những thực tại nhân sinh mang dấu vết thập giá như khổ đau, hoạn nạn, ưu sầu, bất hạnh… đã tìm được ý nghĩa và điểm tựa cuối cùng; nhất là đã trở nên con đường tối hảo để nên thánh, để được ơn cứu rỗi, như sự khẳng định của thánh nữ Rôsa Lima: “Ngoài Thập giá, không có chiếc thang nào khác để lên trời”, hay như qui tắc nền tảng trong linh đạo của ĐGM Lambert de La Motte khi sáng lập dòng Mến Thánh Giá tại Việt Nam: “Chúa Giêsu-Kitô chịu đóng đinh phải là đối tượng duy nhất của lòng trí chúng ta”. Và cụ thể nhất, chính qua ánh sáng của “thập giá Đức Kitô”, chị em chúng ta mớicảm nhận được thế nào là cái đẹp, cái thánh qua nỗi đau và cái chết của những người chị em trẻ như chị Kiều Nhi, chị Lai…
Đừng quên, Bài thương Khó của Tin Mừng Gioan đã dùng hình ảnh biểu tượng đầy ý nghĩa “trái tim, máu và nước” để chuyển tải sứ điệp “tình yêu, sự sống” trong cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Kitô: “Khi đến gần Đức Giêsu và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra” (Ga 19,33-34). Máu và nước từ cạnh sườn Chúa Giêsu vào chiều thứ Sáu trên đồi Sọ đã phát sinh “dòng nước tái sinh của Thánh Thần” (bí tích Rửa Tội) và “dòng máu cứu độ của Tân ước” (bí tích Thánh Thể), những thực tại làm nên Hội Thánh.
Có thể nói được, các nữ tu Mến Thánh Giá chúng ta, trong ý định quan phòng của Chúa, được ký thác trách nhiệm làm chứng và gìn giữ vẽ đẹp của “Thánh giá Đức Kitô” trong công cuộc loan báo Tin mừng hôm qua cũng như hôm nay. Vì thế, chiều nay hay tha thiết cầu nguyện chon hau, như những lời cầu của Đức cố Hồng y Roger Etchegaray:
Lạy Chúa,
Uớc gì máu con
hoà lẫn với Máu Chúa trên Núi Sọ
để tưới gội cho mảnh đất đã bị khô cằn…
Vâng, thế giới quanh tôi còn bao mảnh đất khô cằn đang cần “máu của tôi hòa với máu của Chúa để tưới gội!
Bài 3: GIỮA LỬA PHỤC SINH VÀ CHỌN LỰA THẬP GIÁ
(VỌNG PHỤC SINH 2026 – Nhà mẹ Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn)
Kính thưa cộng đoàn Phụng Vụ,
Chúng ta đang cử hành ĐÊM CANH THỨC VƯỢT QUA, một cử hành phụng vụ xuất phát từ “Đêm canh thức lên đường Xuất Ai Cập” của dân Israel như sách Xuất hành ghi lại: “Đó là đêm Đức Chúa canh thức để đưa họ ra khỏi đất Ai Cập; đêm đó thuộc về Đức Chúa, đêm canh thức của toàn thể con cái Ít-ra-en, qua mọi thế hệ.” (Xh 12,42).
Riêng trong truyền thống phụng vụ của Kitô giáo, Đêm Canh thức này, như lời của thánh Giáo phụ Augustinô, là “mẹ của mọi cuộc canh thức phụng vụ”, và được thiết kế qua bốn diễn trình: Thắp nến Phục Sinh, Phụng Vụ Lời Chúa, Phụng Vụ Phép rửa và Phụng Vụ Thánh Thể.
Chỉ riêng phụng Phụng vụ Lời Chúa của đêm nay đã cho chúng ta sống lại cả con đường dài của lịch sử cứu rỗi mà Thiên Chúa đã cố công thực hiện. Đây lại là một chương trình vĩ đại, tuyêt hảo liên quan mật thiết đến mỗi người chúng ta.
– Bài đọc 1 Sách Sáng Thế) nói với chúng ta rằng: chúng ta mang hình ảnh của Thiên Chúa và cho dù ta có quỵ ngã thảm thương thì Thiên Chúa cũng không quay lưng bỏ mặc (Bđ 1).
– Bài đọc thứ 3 (Sách Xuất Hành) nói với chúng ta rằng: Chúng ta là một “Dân Thánh” được Thiên Chúa tuyển chọn qua chính bí tích Rửa Tội để được chính “Đức Kitô Chiên Vượt Qua mới” dẫn đưa vào “Đất hứa” là hồng ân cứu độ! (Bđ 3).
– Bài đọc 7 (Sách Ngôn sứ Ê-dê-ki-en) đã cho thấy đích điểm của công trình cứu rỗi chính là cuộc tái tạo từ bên trong: “Một trái tim mới, một tấm lòng với thần khí mới”. Mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô đã hiện thức hóa lời tiên báo ấy, đặc biệt cho tất cả những ai được “tái sinh bởi Nước và Thánh Thần”. …
– Bài Thánh Thư (Thư Rôma) nói với chúng ta rằng: Nhờ hiệp nhất với Con Một Thiên Chúa là Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại, qua nhiệm tích Thánh tẩy, cuộc đời chúng ta mang ý nghĩa “Vượt qua”: chết cho tội lỗi và sống lại trong cuộc đời mới thuộc về Thiên Chúa.
– Và có lẽ tuyệt vời nhất, đó chính là sứ điệp của Tin mừng Phục Sinh: chính Đức Kitô Phục Sinh, một lần nữa đang hẹn chờ mỗi người chúng ta trên muôn “điểm hẹn của cuộc đời”: “Xin các bà về nói với môn đệ Người và ông Phêrô rằng Người sẽ đến Galilê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người như Người đã nói với các ông”.
Ngoài sứ điệp lời Chúa, Phụng vụ đêm nay đã chọn Cây Nến Phục Sinh như là biểu tượng đẹp nhất và cũng rõ nét nhất về Đức Kitô Phục sinh như cách giải trình của bài ca Exultet: “Vậy xin Cha cho cây nến nầy. … Được cháy mãi không ngừng. Hầu xua đuổi bóng tối đêm nay… Ước chi ngọn lửa còn cháy mãi. … Một vì sao không bao giờ lặn, là Đức Kitô, con yêu quý của Cha, Đấng từ cõi chết sống lại, đem ánh sáng thanh bình soi chiếu vạn dân …”
Nhưng chúng ta cũng đừng quên rằng: Ánh nến phục sinh đó, Tin Mừng Phục Sinh đó, suốt 2000 năm nay, đã phải kinh qua bao nhiêu cuồng phong bão táp, bao nhiêu kết án loại trừ, bao nhiêu đặt điều bôi nhọ… giống như thủ đoạn ngày nào của các quan chức Do Thái giáo: dùng tiền bạc đút lót để hòng dập tắt mọi chuyện liên quan đến “vụ án Giêsu Nadarét”, dùng phiến đá to lấp cửa mộ, dùng lính canh đứng gác bên ngoài, dùng dấu triện niêm phong của quan tổng trấn Philatô…
Nhưng rồi chẳng bao lâu, “Tin mừng đó đã tràn ngập Thủ đô Giêrusalem”, đã chinh phục đế quốc Rôma và cho đến hôm nay “Tiếng vang đã dội khắp hoàn cầu và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển” (TV 18,5). Vâng, Thiên Chúa đã làm nên những điều kỳ diệu, vĩ đại bằng những sự kiện thật bé bỏng đơn sơ như “ngôi mộ trống”, như cô Maria Mađalêna, như anh dân chài “chối Chúa” Phêrô …; và sau đó như hang tram ngàn chứng nhân tử đạo, như Anrê Phú Yên, Anê Soạn, Annà Trị… hay biết bao nhiêu anh chị em chúng ta đang tiếp tục sống và làm chứng trên muôn nẻo đường thế giới…
Phụng vụ đêm nay gọi mời chúng ta lcùng “tháp tùng” vào dòng chảy chứng nhân phục sinh đó, tiếp tục chuyện kể của bà Maria bằng chính ngôn ngữ và lời chứng của chính mình, tiếp tục mang ánh lửa Phục sinh đến ngàn muôn địa chỉ tối tăm trên muôn nẻo đường cuộc sống, như lời nhắc bảo của bài ca Exultet đêm nay: Ước chi ngọn lửa còn cháy mãi. Và đừng quên, bí quyết để giữ cho “ngọn lửa còn cháy mãi” chính là “nhìn thẳng vào ngọn lửa”, như kinh nghiệm của chàng hiệp sĩ Đạo binh Thánh giá thời Trung cổ: nhờ nhìn thẳng vào ngọn lửa trên tay mà anh mang được ánh lửa thắp từ Mồ Thánh Chúa Giêsu tại Giêrusalem về thắp lên cây nến tại nhà thờ quê hương… Nhìn vào ngọn lửa đó phải chăng chính là câu tâm niệm mà chị em chúng ta thường nhắc nhau mỗi ngày: “Thập giá Đức Kitô là đối tượng duy nhất của lòng trí chúng ta”.
Vâng “giữ lửa Phục Sinh” bằng “chọn lựa thập giá” chính là phong cách sống của người nữ tu Mến Thánh Giá hôm qua cũng như hôm nay!
Bài 4: ĐỪNG QUÊN ĐI NIỀM VUI PHỤC SINH
(CHÚA NHẬT PHỤC SINH 2026 – Nhà Mẹ Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn)
Dẫn nhập trước khi Rảy nước Thánh (Thay nghi thức sám hối):
Hôm nay chúng ta cùng toàn thể dân Kitô giáo, long trọng cử hành ngày mang tên “Ngày Thứ Nhất trong tuần”, hay Chúa Nhật, vì Đức Kitô đã sống lại trong chính ngày này!
Ngày hôm nay cũng còn là dịp để bao nhiêu thế hệ Kitô hữu, nhất là các anh chị em Tân Tòng, vui mừng nhờ hồng ân Thánh Tẩy nhận được trong Đêm Vọng Phục Sinh, đã chính thức trở nên Con cái Thiên Chúa.
Để sống lại mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô và xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh nầy, cộng đoàn chúng ta sốt sắng nhận lãnh nước Thánh được rãy trên mình như dấu chỉ của hồng ân thanh tẩy.
Bài giảng Lời Chúa:
Chắc chắn trong cuộc đời, ai cũng phải đi qua những “chiếc cầu của khổ đau, của thập giá”. Và rất thường, trong những hoàn cảnh đó, chúng ta quên mất “niềm vui ngày Chúa phục sinh”. Vì thế, Mẹ Têrêsa Calcutta đã nhắc nhở rằng:
Ước gì từ nay,
không có gì có thể làm cho chúng con
khổ đau và khóc lóc
chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.
Thế nhưng, làm sao để giữ mãi “niềm vui ngày Chúa phục sinh” trong cuộc đời? Sứ điệp Lời Chúa hôm nay sẽ cho chúng ta những câu trả lời!
Trước hết, đối với niềm tin Kitô giáo, việc tưởng niệm Chúa Kitô chết và sống lại chính là hành vi nền tảng. “Các con hãy làm việc nầy mà nhớ đến Thầy”. Và một khi Cộng đoàn Dân Chúa họp nhau tưởng niệm Chúa Kitô thì Ngài có mặt ở đó, như lời dạy trong Hiến chế PV của Công đồng Vaticanô II: “Chúa Kitô luôn hiện diện trong Giáo Hội, nhất là trong các hoạt động phụng vụ (…). Chúa Kitô luôn kết hiệp với Giáo Hội là hiền thê rất yêu quí đang kêu cầu Người như Chúa của mình và nhờ Người mà cử hành việc phụng thờ Chúa Cha hằng hữu” (PV số 7).
Tuy nhiên, để sống “sự hiện diện đặc biệt nầy”, để cảm nghiệm thực sự một “Đức Kitô phục sinh đang có mặt”, cộng đoàn Dân Chúa phải trở về với những chứng nhân đã gặp gỡ, đã sống, đã lãnh nhận sứ mệnh, đã đồng hành với chính Đấng Phục sinh ngay từ “thuở ban đầu”. Bởi vì, niềm tin Phục sinh của chúng ta, tin mừng hay chân lý Phục sinh của Kitô giáo, trước hết và trên hết khởi đi từ “những Lời Chứng”.
Đó là lời chứng của một Phêrô, anh Tông đồ đã từng chối Chúa: “Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân do Thái và tại chính Giêrusalem. Họ đã treo Người trên cây gỗ mà giết đi. Ngày thứ ba Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, … trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người sau khi Người từ cõi chết sống lại”.
Đó là lời chứng của một Thánh Gioan người tông đồ đã được dựa đầu vào ngực Chúa trong bữa Tiệc Ly và đón nhận lời trối trước khi chết của Thầy vào buổi chiều Thứ Sáu trên đồi Sọ: “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống. Quả vậy, sự sống đã được tỏ bày, chúng tôi đã thấy và làm chứng, chúng tôi loan báo cho anh em sự sống đời đời…” (1 Ga 1,1-2).
Đó là lời chứng của của Phaolô, một người đã từng săn đuổi bách hại các Kitô hữu, đã bị đánh ngã trên đường Đamát, trở lại và dõng dạc: “Còn chúng tôi, chúng tôi xin loan báo cho anh em Tin Mừng nầy: điều Thiên Chúa hứa với cha ông chúng ta, thì Người đã thực hiện cho chúng ta là con cháu các Ngài, khi làm cho Đức Giêsu sống lại, đúng như lời đã chép trong thánh vịnh 2: Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con”. (Cv 13,32-33).
Tuy nhiên, nếu những lời khẳng định trên chỉ thuần túy là do óc tưởng tượng của con người, hay do một âm mưu tinh quái đạo diễn, thì hỏi thử liệu 2000 năm nay, sự thật về sự kiện Phục Sinh có khả năng trụ vững không giữa dòng chảy khắc nghiệt của lịch sử con người? Thế mà chân lý ấy vẫn không ngừng được thuyết phục, sự thật huyền nhiệm ấy cứ mãi mãi là điểm tựa, là hứng khởi, là hy vọng, là niềm tin của bao thế hệ con người. Điều đó, chỉ có thể cắt nghĩa được: bên sau Lời chứng ấy, bên trong Tin Mừng ấy, ở giữa câu chuyện phục sinh ấy, mồ trống ấy…, có một Đấng Phục Sinh đang thực sự hiện diện trong quyền năng vĩnh cửu của Ngài. Vâng, Kitô giáo chính là Đức Giêsu-Kitô đang hiện diện; Kitô giáo chính là cuộc gặp gỡ giữa con người và một Đấng Phục Sinh, một cuộc gặp gỡ đã trở thành cốt yếu của đức tin, của việc tôn thờ, của định hướng sống; và như thế, cử hành mầu nhiệm Phục Sinh hôm nay chính làGặp gỡ và làm chứng về Đức Kitô phục sinh:
– Như cuộc gặp gỡ luôn mới mẻ, tinh khôi, thân mật, trào tràn niềm vui mà Hội Thánh đã diễn tả qua kinh Ca Tiếp Liên, khi đặt trên môi của chứng nhân Maria những lời: “Tôi đã thấy nấm mồ của Đức Kitô, thấy thiên sứ chứng nhân hiển hiện, thấy y phục và khăn liệm xếp rời, thấy Đức Giêsu hy vọng của tôi…”.
– Đó cũng là cuộc gặp gỡ mang chiều kích “hướng thượng”, hoán cải, xoay trục về phía Đấng Phục Sinh như cách cảm nhận và khuyến dụ của chứng nhân Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Cô-lô-sê của Bđ 2 hôm nay: “Anh em đã được chỗi dậy cùng với Đức Kitô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới…”.
– Đó chính là cuộc gặp gỡ của thái độ nôn nao, khao khát, nhanh nhạy như những bước chạy vội vã đến mồ trống của hai chứng nhân Phêrô và Gioan trong buối sáng ngày thứ nhất trong tuần để cuối cùng “đã thấy và đã tin”.
Tôi nghĩ rằng các chị có và có rất nhiều “lời chứng phục sinh”. Không phải chỉ có trong kho tàng lịch sử của Hội Dòng với bao lời chứng phục sinh anh hùng của các bà, các chị tiền nhân đã khuất mà còn với bao cuộc sống âm thầm nhưng đầy sức sống phục sinh nơi các bà các chị đau ốm liệt lào nơi nhà hưu dưỡng, hay đang xông pha trên các nẻo đường truyền giáo ở vùng sâu vùng xa.
Vâng, để ngọn lửa phục sinh, để niềm vui ngày Chúa sống lại còn đọng lại mãi trong linh hồn, trong cuộc sống, trong các mối tương quan, không có con đường nào ngoài con đường quy tụ chung quanh Đức Kitô qua phụng vụ, đặc biệt, phụng vụ Thánh lễ mỗi ngày, qua việc cầu nguyện và suy niệm Lời Chúa, qua việc tìm thấy và gặp gỡ, yêu thương và phục vụ Đức Kitô nơi anh chị em chung quanh…
Và như thế, điều cuối cùng trong giờ này đó là cùng cầu nguyện với Đấng sống lại từ cõi chết theo gợi ý của mẹ Têrêsa Calcutta:
Lạy Chúa,
Chúa đã chịu chết và sống lại,
xin dạy chúng con biết chiến đấu
trong cuộc chiến mỗi ngày
để được sống dồi dào hơn.
Lm. Giuse Trương Đình Hiền
[1] Lời truyền phép trong KNTT, theo Sách lễ Rôma.
[2] Đức Cố GH G.P.II trong Thông điệp về Thánh Thể: “Hội Thánh đã đón nhận Thánh Thể từ Đức Kitô, Chúa của mình, không như một quà tặng – dẫu quí giá – giữa nhiều quà tặng khác, nhưng là quà tặng trỗi vượt, vì quà tặng đó chính là bản thân Người, quà tặng của một ngôi vị trong nhân tính thần linh, đồng thời cũng là quà tặng của công trình cứu độ…”.
[3] Trăng Thập Tự, bài thơ “Đáp Lễ”.

