TỪ “VẾT SẸO” ĐẾN “LÒNG THƯƠNG XÓT” VÀ “ƠN CỨU ĐỘ”

Views: 1

(Chúa nhật II Phục sinh – Năm A 2026)

Dẫn nhập đầu lễ:  Hôm nay, Chúa Nhật II PS, mà ngôn ngữ Phụng vụ trước Công đồng Vaticanô II, gọi là Chúa Nhật áo trắng (Dominica in albis) với lý do: các anh chị em tân tòng gia nhập đạo trong đêm Vọng Phục sinh được mặc áo trắng cho đến hôm nay thì cởi áo trắng (Dominica in albis depositis). Vào năm 2000, được gọi hứng từ sứ điệp Lòng Chúa Thương xót của thánh nữ Faustina, Đức Giáo hoàng Gioan-Phaolô II đã quyết định đặt tên Chúa Nhật này là “Chúa Nhật lòng thương xót” (Divine Mercy Sunday).

Hôm nay, cùng với các anh chị em Tân tòng, chúng ta hân hoan cùng với mọi thành phần Dân Chúa dâng lễ tạ ơn để cảm tạ “lòng Chúa thương xót của Thiên Chúa” vì hồng ân vĩ đại được “thanh tẩy bằng Phép Rửa, được tái sinh bằng Thánh Thần và được cứu chuộc bằng Máu Thánh” (Kinh Tổng nguyện).

Giảng Lời Chúa:

Ngoài sự kiện “Mồ trống” và những “chứng từ đầy hoang mang sợ hãi” của mấy người phụ nữ và của mấy vị tông đồ chậm tin và nhát đảm, niềm tin Phục sinh còn phải được ghi thêm một chứng cứ: “Vết Sẹo” như Tin mừng Gioan tường thuật mà chúng ta vừa nghe!

– Khởi đầu: “vết sẹo” và lời thách thức: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”.

– Tiếp đến: “vết sẹo” và sự hiện diện để chứng minh: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”.

– Cuối cùng: “vết sẹo” và lời tuyên xưng đức tin trọn hảo: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”

         Thì ra, Đức Kitô Phục Sinh – Đối tượng cốt yếu của niềm tin nơi người Kitô hữu, không là một hình hài ảo ảnh, một nhân vật huyền thoại hoang đường, một thần thánh vô hình trừu tượng…, mà là một “Ngôi Vị” mang hình hài của một “Con Người” đầy “vết sẹo”, như cách cảm nhận qua mấy câu thơ của bài thơ “Dẫu đời anh mang nhiều vết sẹo”:

Và cuộc đời anh, bây giờ em thấy đó,

Ghi trên thân mình hằn đủ vết thương đau,

Tay chân, cạnh sườn in vết sẹo sâu,

Là chứng tích của câu chuyện dài “Thập Giá”!

Thân xác phục sinh,

Mà mang toàn vết sẹo, quả là chuyện lạ!

Nhưng lại là chứng tích oai hùng của Vượt Qua.

Dấu tình yêu muôn đời và khắp cõi bao la,

Nên em ơi,

Có yêu anh, tin anh,

Em hãy đón nhận anh với muôn ngàn vết sẹo!

         Và như thế, lời thách thức hôm nào của tông đồ Tôma lại là một “chìa khoá” để mở ra một chiều kích đức tin đầy tính nhân văn và hiện thực, hoàn toàn phù hợp với một “đức tin trưởng thành”, một đức tin đòi hỏi phải đi qua một “hành trình của kiếm tìm, khát khao và gặp gỡ…”!

         Thật vậy, ngay từ thuở ban đầu, Kitô giáo được xây dựng và hình thành bằng những “chuyện kể” của các chứng nhân về một “Con Người đã mang trên mình vết sẹo thập giá và đã chỗi dậy khỏi ngôi mộ trống”. Vâng, đó là những “chuyện kể” của người thiếu phụ Maria Mađalêna, của các bà đạo đức, của Phêrô và Gioan, của hai môn đệ trên đường Emmau, của “7 anh ngư phủ” trên biển hồ Tiberiat, của “nhóm 11 tông đồ trong đó có Tô-ma”. Dĩ nhiên, đó không bao giờ là “chuyện kể hư cấu” của những đầu óc mê muội hay hoang tưởng, mà là “chuyện kể” của những kẻ đã trải nghiệm sâu sắc về Đấng Phục Sinh, như xác quyết của Tông đồ Gioan: “điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống… chúng tôi đã thấy và làm chứng, chúng tôi loan báo cho anh em…” (1 Ga 1,1-2).

         Quả thật, người Kitô hữu không “tin vơ thờ quấy”, không buông mình cho một “thần tượng giá trá, huyển hoặc”, nhưng xác tín và sẵn sàng tuyên xưng, làm chứng đến độ liều cả mạng sống, vì một Đấng Phục Sinh đang có mặt và đang được “Thần Linh của ngài chạm đến”. Hơn nữa, đây không là “lời chứng cá nhân” mà là của cả một cộng đoàn, cộng đoàn tin và “làm chứng”, như cách mô tả của sách Công vụ Tông đồ: “Tất cả mọi kẻ tin đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung. Họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tuỳ nhu cầu từng người. Hằng ngày họ hợp nhất một long một ý cùng nhau ở trong đến thờ, bẻ bánh ở nhà, họ dung bữa cách vui vẻ đơn sơ; họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân mến chuộng.”. Nếu diễn tả theo ngôn ngữ thần học hiện nay, thì đó là: một cộng đoàn Hội Thánh “hiệp hành” đang gắn kết cùng nhau trên cuộc lữ hành đức tin tiến về quê Trời; một cộng đoàn qui tụ với nhau trong bí tích Thánh Thể để “chạm đến thương tích của Đấng Phục sinh đang hiện diện” và trở thành những đôi tay nối dài của Ngài để xoa dịu những vết thương đau giữa cuộc đời; một cộng đoàn sống mầu nhiệm thánh tẩy bằng thái độ dấn thân lên đường để hoàn toàn phó thác vận mệnh cho “lòng xót thương của Thiên Chúa”

         Riêng sứ điệp “Vết sẹo” của Chúa Nhật II Phục Sinh còn nhắc bảo mọi người Kitô hữu chân lý nền tảng này: Đức Kitô không hề che giấu những “vết sẹo thương khó” trên “thân thể phục sinh” của Ngài; đó chính là dấu chỉ sống động cụ thể của “lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa”.  Thật vậy, trong cái nhìn thần học của Thánh Gioan, “Vết sẹo” mà Chúa Kitô Phục Sinh mời gọi Tôma chạm đến cũng chính là vết sẹo từ “cnh sườn Đấng b đâm và máu và nước đã chy ra t đó”. Đức tin phát xuất từ cạnh sườn Chúa Kitô và Hội Thánh cũng phát sinh từ đó, từ “vết sẹo của tình yêu”, từ “vết thương của lòng thương xót”, từ chính Máu và Nước, biểu tượng của hai nhiệm tích Thánh Tẩy (nước) và Thánh Thể (Máu). Chúa mời gọi Tôma đụng chạm đến cạnh sườn phải chăng đó là dấu chỉ sống động của “Lòng Thương Xót”, của một Thiên Chúa luôn “cúi xuống để nhìn thấy nỗi khổ của Dân Người”, một Thiên Chúa sẵn sàng “quỳ xuống để rửa chân và phục vụ”, sẵn sàng chịu khổ hình thập giá để “kéo mọi người lên” … Thị kiến của nữ Thánh Faustina sau nầy qua hình tượng ánh sáng trắng và đỏ (bức ảnh Lòng Chúa thương xót) từ ngực Chúa chiếu ra phải chăng là một minh họa thêm cho mặc khải tối hậu nầy!

         Nếu sứ điệp “Lòng Chúa thương xót” được mạc khải và ký thác cho thánh nữ Faustina trước ngưỡng cửa của chiến tranh thế giới lần thứ II đang bao phủ địa cầu, thì cũng sứ điệp nầy, hôm nay, trong bối cảnh chiến tranh đang phủ bóng đen sự chết lên nhiều vùng trên thế giới (Trung Đông, Tiểu á, châu Phi, Ã rập… Iran, Ukraina, Li Băng…)  một lần nữa nhắc nhở mọi người chúng ta vững tin chạy đến “Lòng Thương Xót của Thiên Chúa” để xin ơn hòa bình, thoa dịu những vết thương và lau khô những giọt lệ…

         Nhân loại hôm nay, còn có biết bao nhiêu phận người mang hình ảnh của “Đức Kitô loang lổ vết sẹo” của áp bức, bệnh tật, tù đày, đói nghèo, thương tích… đang cần biết bao những “tông đồ Tôma” luôn trở về “ở lại với anh em trong mái nhà Hội Thánh và hong lại niềm tin từ vết sẹo của Đấng đã chết và sống lại vì yêu, để từ đó ra đi mang lòng thương xót của Thiên Chúa đến cho mọi người.

         Được chạm đến “Vết sẹo của Đấng Phục sinh” chính là chạm đến lòng thương xót của Thiên Chúa; điều đó cũng có nghĩa đã đạt tới cùng đích của đức tin đó chính là ơn cứu độ, như xác quyết của thánh Tông đô Phêrô (Bđ 2): “bởi anh em tin, anh em sẽ được vui mừng vinh quang khôn tả, vì chắc rằng anh em đạt tới cứu cánh của đức tin là phần rỗi linh hồn”.

Trương Đình Hiền