Views: 0
(Chút tâm tình kính tưởng hương hồn anh Micae Trần Kim Đạt)
Mỗi sáng lên, mỗi chiều qua…
Lại những chuyến tàu… sân ga bỏ lại!
Người tiễn, người đi…
Đôi mắt buồn rười rượi… đôi chân giờ tê tái
Mới qua đây
Rồi mất hút… kiếp nhân sinh… một cõi đi về!
Bên góc phố chiều
Nghe vọng khúc ca buồn “một mai qua cơn mê…”
Không phải để “về bên em”… nhưng “đi về bên ấy”!
76 năm Tuy Hòa.. anh đã từng ở lại
Có tuổi thơ dịu dàng… để ngắm “hoa vàng trên cỏ xanh”.
Có tuổi trẻ mông mênh… một thời lửa đạn chiến tranh
Có mộng vàng lý tưởng… lặng thầm nơi Mỹ Ca tu viện …
Rồi phấn trắng, bảng đen… những bài việt văn ngọt ngào lên tiếng
Ươm mộng trồng người… dẫu cuộc đời, thế cuộc… đảo điên.
Giáo Hội là đây, tương lai là đây… ca đoàn, huynh trưởng, giáo lý viên…
Trái tim rực lửa, nụ cười tươi, và con tim dành cho người trẻ!
Anh! Là bạn, là chỗ dựa thân thương của những người mẹ.
Anh! Là thầy, là cố vấn, là bước chân đồng hành với các chủ chiên,
Anh! Là chiến hữu, là đỡ nâng, cho hàng chức việc, cho giới thanh niên…
Anh! Là điểm tựa, ngọn đuốc hay vì sao cho dự tòng, tân tòng… vừa biết Chúa…
Anh mạnh mẽ, cương quyết… nhưng cũng tế nhị bao dung chan chứa,
Anh nghiêm túc, chuẩn mực trong gia đình… là chồng, là cha…
Anh trí thức, nhiệm nhặt… nhưng mang hương, sắc của những loài hoa
Anh chữ nghĩa sâu xa … nhưng vẫn ngọt ngào của dòng thơ, khúc nhạc…
76 năm làm người, làm con Chúa… anh mang tên Micae Trần Kim Đạt,
Anh vừa đáp… chuyến tàu về vĩnh cửu… hôm qua
Con đường về nhà nguyện Phaolô… nay chợt vắng xa
Chị Thủy, cháu Văn, cháu Nhân… tháp nhà thờ… sân ga bỏ lại…
Một đời người, một lần gặp… trên bến ga đời năm ấy,
Nên cho dẫu người đi, kẻ ở lại… mãi mãi là bạn hữu anh em.
Một nén hương lòng, một lời nguyện… tha thiết dâng lên…
Yên nghỉ nhé anh… trong cõi bình yên Nước Trời vĩnh cửu!
Sơn Ca Linh (Trương Đình Hiền).


