ĐỂ CÓ CHIẾC VÉ ĐI THAM DỰ BÀN TIỆC NƯỚC TRỜI

Views: 5

(CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN A 2026)

         Tin Mừng Matthêu hôm nay đã ghi lại: Chúa Giêsu khi nhìn thấy một đám đông đã chạnh lòng thương xót họ. Phát xuất từ trái tim “chạnh lòng thương đó”, Chúa Giêsu đã “chữa lành các bệnh tật của họ” và ra lệnh cho các Tông Đồ “phải lo cho họ ăn”.

         Từ trái tim “chạnh lòng thương” tới mối “bận tâm thực hiện”, quả thật, con đường của Thiên Chúa đến với loài người bao giờ cũng dẫn tới phép lạ. Từ phép lạ “Manna, chim cút, mạch nước Meriba… trong những ngày lang thang nơi hoang mạc” của một thời Cựu ước, hay như phép lạ mà Tin Mừng Matthêu kể lại hôm nay, phép lạ từ “năm chiếc bánh và hai con cá” khoản đãi phủ phê mấy ngàn thực khách… tất cả đều muốn nói với chúng ta rằng: Thiên Chúa không bao giờ lãnh đạm, thờ ơ trước thân phận đói khổ lầm than của nhân loại, như Lời Ngài đã từng phán dạy qua miệng ngôn sứ Isaia Hỡi tất cả những ai khát nước, hãy đến uống nước; hỡi kẻ không tiền bạc, hãy đến mua lúa mà ăn; hãy đến mà mua rượu và sữa, không cần trả tiền, không cần đổi chác gì…” (Bđ 1), hay như tâm tình dạt dào thương mến phát xuất từ “trái tim chạnh thương”của Đức Kitô: Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ, và chữa những người bệnh tật trong họ… Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”. Qua những ngôn từ, hành động thân thương và gần gũi đó, chúng ta một lần nữa xác tín rằng: Mối bận tâm thường xuyên và hàng đầu của Thiên Chúa chính là những chuyện của đời thường nhân loại, của kiếp sống mỏng manh con người, của những ước vọng bình thường, của những nhu cầu giản đơn cần thiết.

         Nào giáo lý đã không dạy rằng: qua mầu nhiệm Nhập Thể, chính Thiên Chúa đã trải qua kinh nghiệm một “đời thường nhân loại với tất cả những lao tâm khổ tứ, cay đắng ngọt bùi, thương đau khổ lụy. Còn đó Bêlem với máng cỏ hang lừa, còn đó Nadarét với cái đục cái cưa của nghề thợ mộc, còn đó những bước chân mệt nhoài đói khát trên những nẻo đường cát bụi từ Galilê tới Giêrusalem, còn đó những phút giây ngủ gà ngủ gật trên chiếc thuyền nhân loại bị sóng đánh tả tơi, còn đó chén thù chén tạc khi chấp nhận đồng bàn với những người anh em thu thuế và tội lỗi…

         Chúng ta có thể nói được rằng: tràn ngập cả bốn cuốn Tin Mừng là những chuyện kể về những Phép lạ ngang qua cuộc sống đời thường: mắt thôi mù để có ánh sáng, tai thôi điếc để nghe được âm thanh, phung cùi lành sạch để trở về hội nhập cuộc sống bình thường, rượu ngon thay nước lã để tân lang và tân nương khỏi bẽ mặt, những bệnh nan y được khỏi, kẻ chết sống lại để có được niềm vui và hy vọng… Và hôm nay, với 5 chiếc bánh kiều mạch và 2 con cá nục của một ai đó, Đức Kitô đã biến thành một bữa đại tiệc ắp đầy hân hoan no phỉ để khoản đãi đám dân khố rách áo ôm đang đói khát giữa một khung trời hoang mạc…

         Và rồi, “cũng một thể thức ấy”, biến cố thập giá với cái chết tủi nhục trên đồi Can Vê, sự kiện quán trọ bên đường Emmaus hay câu chuyện bữa điểm tâm trên bờ hồ Tibêriát với tấm bánh nướng thơm và vài con cá nhỏ… tất cả lại không là mối bận tâm của Thiên Chúa đó sao, tất cả lại không là “dấu lạ” để nhân loại “ấm lòng” đó sao?

         Thế giới hôm nay nào có khác gì. Thiên Chúa vẫn là Đấng Thiên Chúa hằng quan tâm chăm sóc từng ly từng tí đoàn dân con của Ngài qua Chúa Thánh Thần, qua Giáo Hội, qua những mục tử…; và Ngài cũng muốn nối dài cánh tay yêu thương phục vụ qua chị, qua anh, qua tôi, qua những con người cùng đồng cảm với Ngài và sẵn sàng vâng lệnh Ngài “để lo cho họ ăn”, để sẻ chia và phục vụ!

         Vâng, Thiên Chúa ít khi muốn “độc quyền” thi thố dấu lạ. Ngài luôn cần những bàn tay nhân loại nối tiếp đôi tay quyền năng và yêu thương của Ngài để làm nên những phép lạ mới: Phêrô, Gioan trong những ngày đầu của Hội Thánh, đa minh chứng: “Tiền bạc thì tôi không có, nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giêsu Kitô người Nadarét, anh dứng dậy mà đi” (Cv 3, 6); hay như Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta, một nữ tu già nua, ốm yếu, nhưng đã đem lại sự sống, niềm vui và hy vọng cho hàng triệu con người khố khổ khắp năm châu…

         Đó chẳng phải là những “tấm bánh và con cá nhỏ được trao cho bàn tay Thiên Chúa để Ngài tiếp tục làm nên những phép lạ đó sao?

         Và chúng ta cũng đừng quên rằng: điều cốt yếu Đức Kitô nhắm tới hôm nay, trong sứ điệp Tin mừng “phép lạ “hóa bánh ra nhiều nầy”, không là “Bữa tiệc của trần gian”, không là nhu cầu vật chất và những khát vọng trần tục, mà chính là “Bàn Tiệc của Nước trời”, là hy vọng hạnh phúc vĩnh cửu. Dấu lạ “bánh hóa nhiều hôm nay” chính là tiên báo “Bánh Trường Sinh”, “Bánh Thánh Thể” mà Đức Kitô sẽ thực hiện vào Bữa Tiệc Vượt Qua ngày Thứ Năm trước khi ra đi chịu chết để trở thành dấu chỉ của Bàn Tiệc Nước trời mai hậu.

         Trong viễn tượng đó, Thánh lễ hôm nay cũng lại là một “phép lạ” như thế đang chợt về! Để từ đây, những “phép lạ của tình thương” lại nối tiếp trong thế giới, trong cuộc đời. Những “chiếc bánh và con cá” mà Thiên Chúa đang cần và đợi chờ nơi mỗi người chúng ta hôm nay chính là “tình yêu dâng hiến”, là con đường mà Thánh Phaolô nhawsns gởi cho giáo đoàn Rôma vừa được công bố nơi trong BĐ 2 hôm nay: “Không có gì tách biệt chúng ta khỏi tình yêu mến Chúa Ki-tô”.

         Nói cách khác, nếu mỗi người có được nhịp đập của trái tim Chúa Giêsu và sẵn sàng quảng đại trao vào tay Chúa chút phần nhỏ bé của riêng mình, thì mỗi ngày có trăm vạn phép lạ “bánh hóa nhiều” không phải chỉ để năm ngàn người no nê bánh mì vật chất, mà để hàng hàng lớp lớp nhân loại tìm được “Bánh Trường Sinh hôm nay” trên đường dương thế và nắm chắc “chiếc vé tham dự Bàn Tiệc Nước Trời” nơi vương quốc vĩnh hằng.

Trương Đình Hiền