Chia sẻ Lời Chúa

Ai dám đưa má trái mình ra, đó là người mạnh nhất

Quả thật, chỉ với con đường “mới mẻ của Tin Mừng” nầy mới mong đẩy lùi nền “văn hoá oán thù”, nền “văn mình sự chết”, như cách định nghĩ của Michel Quoist : “Hành động duy nhất có thể làm đứt đoạn dây chuyền bạo lực, đó là tha thứ và yêu thương. Ai dám đưa cả má trái mình ra, đó là người mạnh nhất.”

Thơ - Nhạc

CHỈ CÓ THẦY MỚI BIẾT

(Kính tặng Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn nhân dịp mừng Thượng Thọ Bát Tuần – 1936-2016, và cha Giuse Phạm Thanh nhân dịp mừng Kim Khánh linh mục – 1966-2016)

Thơ - Nhạc

Bài ca của người lữ hành

…Trên con đường mòn,
Con đường mòn của kiếp nhân sinh
Đã bao đời quen thuộc, chán ngấy !
Tôi đã bước đi,
Và bổng thấy một chiều hoang dại…

Thơ - Nhạc

ÁO TÍM MÙA ĐÔNG

Cứ mỗi đông về mang sắc tím,
Ta nghe mùa Vọng những xôn xao,
Nghe tiếng mưa rơi và sương đọng,
Nhạc trầm mà hướng mãi lên cao !

Học hỏi tông huấn

CHƯƠNG I : ƠN GỌI NÊN THÁNH

“ANH EM HÃY VUI MÙNG HOAN HỈ” (Mt 5,12), Chúa Giêsu nói như thế với những người bị bách hại hoặc chịu sỉ nhục vì Người. Chúa đòi chúng ta mọi sự, nhưng cũng ban cho chúng ta sự sống đích thật, tức hạnh phúc mà chúng ta được dựng nên để lãnh nhận. Người muốn chúng ta nên thánh chứ không muốn chúng ta bằng lòng với một cuộc sống nhạt nhẽo và tầm thường.

Giáo Hội hoàn vũ

THÁNH GIỮA ĐỜI VUI

“THÁNH GIỮA ĐỜI VUI” không chỉ là âm vang của một lời réo gọi nhưng chính là trọng tâm của sứ điệp quan trọng mang tên “Hãy Vui mừng Hoan hỉ” (Gaudete et Exsultate) mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô muốn chuyển tải cho Dân Chúa và cho cả thế giới hôm nay, một thế giới đang hoang mang trước áp lực của bóng tối tội lỗi.