Views: 18
(Chút cảm nhận nhân ngày kỷ niệm 50 năm thụ phong linh mục của một người anh em – Phêrô Nguyễn Công Sanh)
1975 – (01/4) – 2025
Truyền thống Tây phương,
Có một ngày để “tự do nói láo”,
Loài cá biết nói gì đâu,
Mà “bày đặt” gọi đó là ngày “Cá tháng Tư” (Poisson d’ Avril)!
Thế cho nên,
Sáng trưa chiều tối… nhiều ít đầy dư,
Chuyện gì cũng khó tin,
Sự gì cũng bị “mang tiếng” khó ưa “đặt điều nói láo”!
Thế nhưng, chuyện của ông anh tôi,
Chuyện của niềm tin, chuyện nhiệm mầu của riêng nhà Đạo,
Của một hồng ân cao cả và định mệnh của cả kiếp người.
Chuyện anh được thụ phong linh mục,
Khi đời đang xanh màu hy vọng của tuổi đôi mươi,
Khi thế cuộc giao mùa và trời đất sắp bỏ Xuân vào Hạ!
Vâng, ngày định mênh hay quan phòng nhiệm lạ,
Ngày anh được xót thương (Miserando), được chọn (Eligendo),
Vâng, chính ngày “Cá Tháng Tư”, anh được gọi tên,
Ai cho rằng “nói láo” mặc lòng,
Riêng anh, kể từ đó đến muôn đời, anh chính là Tư tế!
Đã qua rồi,
Nửa thế kỷ còn gì, đi qua bao người, cả một thế hệ,
Kẻ già nua, người bệnh tật, ai bây giờ đã yên giấc nghìn thu…
Riêng anh,
Tạ ơn Chúa, tạ ơn đời, tạ ơn người… nửa thế kỷ dằng dặc mịt mù,
Khổ ải, gian truân, cay đắng, lầm than…
Lòng xót thương ngập tràn, 50 năm hành trình mục tử!
Dẫu chưa qua hết,
Con đường tít tắp xa khơi của bước chân hành lữ,
Nhưng ngày kỷ niệm mừng “Kim Khánh linh mục” hôm nay,
Ngày “Một Tháng Tư”, ngày dấu ấn linh thiêng, ân thánh đong đầy,
Phải dừng lại thôi
Để với mọi người, với đất với trời, trăng sao… dâng lời cảm tạ!
Như 2000 năm trước,
Chúa Giêsu dâng hy lễ đầu tiên và cuối cùng trên thập giá!
Với thân tàn ma dại, với trần trụi, thương tích, mão gai…
Và anh bước lên bàn thánh,
Ngày “1 tháng 4 năm 1975”, chắc mãi không phai,
Bởi ngày đó,
Trên vạn nẻo đường Miền Nam cũng đập dìu những thương đau khổ lụy!
Nên với riêng anh,
Ngày “Cá Tháng Tư” hàng năm vẫn là ngày của hồng ân cao quý,
Là ngày của lòng Chúa xót thương, “Ngày thực nhất trong đời”.
Bởi đây là ngày của “Miserando”, của ánh nhìn thương xót biển khơi,
Ngày của “Eligendo”, của Thiên Chúa trên cao,
Đã “đoái nhìn phận hèn” mà đích thân chọn gọi!
Magnificat, Magnificat, xin một đời tạ ơn, ca ngợi!
Sơn Ca Linh (01.4.2025)