Vâng, Ta vẫn đợi con, Dù có phải ở tít tắp tương lai, ở mịt mùng bão tố. Bởi giản đơn, Ta chính là Thiên Chúa của tình yêu. Và con, dù mỏng manh nhưng là một kiệt tác diễm kiều, Nên cũng chẳng xa đâu, cuối đường con sẽ gặp !
Nên mỗi độ đầu tháng mười Môi Khôi, Cơn mưa hoa hồng xuống trần gian ngập lối. Nước lụt hồng ân, nên dẫu “ngập đầy đồng” mà lòng vui phơi phới, Ai cũng vọng lên trời và thầm cảm tạ tri ân.