Cảm nhận đức tin, Chia sẻ Lời Chúa, Thơ - Nhạc

BÀ GÓA NGHÈO VĨ ĐẠI

(“Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu…”- Mc 12,42)

Tù lâu con cứ nghĩ:

Mẹ là “Thiếu Nữ Sion” cành vàng lá ngọc,

Là “Trinh nữ” thuộc dòng thế phiệt trâm anh…

Mẹ là “Đóa sen” giữa chốn đầm lầy rác rưởi hôi tanh,

Mẹ là “Hiền Thê”,

Đang đón đợi “Phu Quân” với y trang diễm kiều rạng rỡ…

Nhưng hôm nay,

Sách Các Vua và Tin Mừng Maccô khắc họa,

Mẹ, bà góa nghèo chỉ còn chút xíu bột ở Sarepta,

Mẹ, bà góa khổ, chỉ có đồng xu ten, giữa đô hội xa hoa,

Nên con chợt nhận ra,

Mẹ, “Bà góa đông con”,

Mẹ, Hội Thánh của một đoàn con cù bơ cù bất…

Đã hai ngàn năm,

Mẹ, “Bà góa vọng phu”, thân cò tất bật,

“Ôm con đợi chồng” biền biệt cõi xa xăm ! (1)

Mồ hôi, nước mắt, khổ cực âm thầm,

Bách hại thương đau bao mùa gánh chịu…

Nhưng cho dẫu,

Nắng sớm mưa chiều nhọc nhằn đau yếu…

Bị loại trừ, kết án, bị bôi nhọ… có thừa !

Nhưng “sắc nước hương trời” Mẹ vẫn giữ như xưa,

Khung vải mới Mẹ dệt hoài để giữ niềm chung thủy ! (2)

Gia tài của Mẹ,

“Chút xíu bột” là “Lời vàng” tinh túy,

Là “Khúc thơ tình”, là “Kỷ vật” của Đấng “Phu Quân”,

Là mấy “Đồng xu ten”

Của đức khiêm nhu, của lòng trong sạch, đức khó khăn,

Để Mẹ, chẳng tiếc để cho, và sẵn sàng chia sẻ.

Mẹ đã dạy chúng con,

Nghèo nhưng luôn mang trái tim quảng đại,

Biết cho đi dù chỉ còn một chút bột, mấy đồng xu…

Gieo yêu thương, trong ghét ghen chia rẽ hận thù,

Đem tha thứ vào nơi lỗi lầm mạo phạm…

Mẹ Hội Thánh của con,

“Bà góa nghèo” như vầng trăng rực sáng,

Những đồng xu ten, chút xíu bột… rồi sẽ đơm hoa.

Bởi cái nhỏ nhèn khi được đặt trong bàn tay Cha,

Dù “chút xíu” cũng sẽ trở thành “phép lạ”.

Mẹ Hội Thánh của con, “Bà Góa Nghèo vĩ đại” !

Sơn Ca Linh (7.11.2021)

(1). Từ khi “Chúa Về trời”, Hội Thánh bắt đầu cuộc lữ hành trong hy vọng. (2). Huyền thoại Hy Lạp: Nàng Penelope dệt vải đợi chồng là Odysseus.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *