Mùa thu về ngắm cội sao già kể lể Nghe gió hoàng hôn hát khúc kinh chiều. Chợt thấy mình hạnh phúc biết bao nhiêu Anh tôi về hưu Nợ “Kẻ sĩ tang bồng” đã tròn câu “xuất xử”.
Cho dẫu nóng, dẫu mệt, dẫu bộn bề trăm thứ, Dẫu khó khăn, nghèo túng, lẫn đường xa… “Cuộc hẹn Qui Nhơn Tháng Bảy” vang rộn khúc tình ca, Bởi có anh, Anrê Phú Yên, Anh lại về giữa những hàng sao quê mẹ !
Vâng, cho dẫu đời em tồi tàn rơm rạ, Luôn hãy nhớ rằng: “Giữa lòng bàn tay Ngài đã khắc tên em”. Em là vì sao Ngài đã đếm giữa bao la bát ngát trời đêm. “Vì đó chính là em”, thế thôi, để em thuộc về Ngài miên viễn !