THÁNH GIỮA ĐỜI VUI
TRANG MẠNG HỌC HỎI, SUY TƯ VÀ THỰC HÀNH TÔNG HUẤN GAUDETE ET EXSULTATE
–
truongdinhhien.net
Giữa bờ đời nhân thế, Kìa dòng sông trôi xa. Chợt thấy mình hoang phế, Nghe mùa xuân đi qua !
Read more
Trương Đình Hiền
Em có biết Cha ông mình đã trở thành bất tử, Dẫu mọn hèn, dẫu tủi nhục, vô danh. Máu chảy, đầu rơi, phân sáp, ngục hình… Đường thập giá giờ lên đầy hoa thắm.
Mặt trời lên rồi mặt trời sẽ lặn, Nhưng hôm nay chiều vội sớm dâng lên ! Đường về nhà mỗi bước mỗi chênh vênh, Con chợt nhớ : chiều xuân nầy vắng mẹ !
Người đã ra đi từ thuở ấy, Bỏ ngai trời đến với dương gian. Đường nào xa bằng trời với đất ? Vâng ý Cha trăm lối vẹn toàn !