Cảm nhận đức tin, Chia sẻ Lời Chúa, Tài liệu Phụng Vụ

ĐANG CÓ MỘT NIỀM VUI NHƯ THẾ

(CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG NĂM C 2021)

            Trong đời thường cuộc sống, ít có niềm vui nào sâu lắng, đậm đà và cũng đầy ắp rạo rực thân thương cho bằng niềm vui của “gặp lại” sau năm chờ tháng đợi, niềm vui của “hội ngộ” sau ly biệt ngút ngàn và niềm vui “tìm được” khi trở về từ thất vọng, mất hút, thương đau…

            Đó là niềm vui của người mẹ già ra ngõ đón đợi gặp người con bộ đội trở về sau bao tháng năm chinh chiến mỏi mòn ngóng đợi, mà cố nhạc sĩ Phạm Duy đã tài tình diễn đạt trong ca khúc “Ngày Trở Về”, một bài ca làm rung động cả một thế hệ thời sau kháng chiến của thập niên 40: “Mẹ lần mò ra trước ao nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ, tiếc rằng ta đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ…” ! Hay đó cũng là niềm vui nức nở của chàng thanh niên vừa mãn hạn tù ba năm khi thấy những dải ruy băng vàng buộc đầy trên cây sồi già nơi quảng trường thị trấn White Oak, Georgia, dấu chỉ của người yêu đã sẵn sàng tha thứ và đón nhận; một câu chuyện tình cảm động có thật mà ban nhạc Tony Orlando đã biến thành một ca khúc lấy đi nhiều nước mắt trong suốt thập niên 70; ca khúc mang tên “Tie an yellow ribbon round the old oak tree” (Hãy buộc dải ruy băng vàng trên cây sồi già)…

Và nếu đặt ý nghĩa “niềm vui” nầy trong viễn tượng “Lịch sử cứu độ”, thì đó cũng là niềm vui của dân Israel, niềm vui sau những tháng năm lưu đầy nơi đất khách quê người, chợt nghe đâu đó vang lên một tin mừng sẽ tới ngày Chúa thương rút lại án phạt, đưa tay giải thoát khỏi ách nô lệ Assua và đưa họ về quê cha đất tổ. Chính ngôn sứ Sôphônia, một chứng nhân đương thời đã ghi lại biến cố đặc biệt nầy theo ngôn ngữ của mình mà Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay, Chúa Nhật 3 Mùa Vọng, “Chúa Nhật hồng” vừa công bố nơi Bài đọc 1: “Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy hân hoan và nhảy mừng hết tâm hồn! Chúa đã rút lại lời kết án ngươi và đã đẩy lui quân thù của ngươi. Vua Israel là Chúa ở giữa ngươi, ngươi không còn sợ khổ cực nữa. Trong ngày đó, ở Giêrusalem thiên hạ sẽ nói rằng: Hỡi Sion, đừng sợ, tay ngươi sẽ hết rã rời! Chúa là Thiên Chúa ngươi, là Ðấng mạnh mẽ ở giữa ngươi, chính Người cứu thoát ngươi…”.

Vâng, trên tuyến đường Mùa Vọng tiến về đại lễ Giáng Sinh, Lời Chúa hôm nay gọi mời Dân Chúa “Hãy vui lên”: “niềm vui gặp gỡ, niềm vui đón chào, niềm vui “mặt đối mặt”, “tay bắt mặt mừng” với một Đấng Thiên Chúa yêu thương đang trở về để thi ân giáng phúc, để cứu độ thứ tha; gặp gỡ một Đấng Emmanuel “mà chúng ta đang biết rõ” !

Để làm bật nổi cái ý nghĩa vui mừng sâu lắng trang trọng nầy, Phụng Vụ đã mượn màu hồng thay cho sắc tím, đã mượn lời hiệu triệu của thánh Phaolô dành cho giáo đoàn Philipphê để hát lên ngay từ lúc khai mạc thánh lễ: “Anh em hay vui lên ! Tôi nhắc lại : anh em hãy vui lên”; và mượn những tiếng kêu òa vỡ niềm vui của Isaia để ca lên trong Đáp vịnh ca: “Hãy nhảy mừng và ca ngợi, vì ở giữa ngươi có Ðấng Thánh của Israel thật cao cả!”.

            Nhưng có lẽ, trọng tâm ý nghĩa của Lời Chúa hôm nay, cũng là tâm điểm của “niềm vui đích thực”, lại chính là lời loan báo của Thánh Gioan Tiền Hô bên bờ sông Giođanô của 2000 năm trước về một Đấng đang đến, một Đấng đang trở về, một Đấng Quyền năng: “Tôi lấy nước mà rửa các ngươi, nhưng Ðấng quyền năng hơn tôi sẽ đến, – tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người…”.

            Nhưng “tin vui của Gioan Tẩy Giả”, xét cho cùng, cũng chỉ là một lời đoan quyết đã được các ngôn sứ loan báo từ xa xưa: lời đoan quyết về một chân lý nền tảng đã được khắc ghi trong Kinh Thánh và hằn sâu trong tâm thức của Dân Chúa trải qua muôn thế hệ: chân lý đó chính là: Thiên Chúa của chúng ta tin thờ không bao giờ là một Thiên Chúa của sự “giận hờn miên viễn, của thù oán, của kết án bất công hay của lòng chai dạ đá”…, mà là “Thiên Chúa giàu lòng thương xót, chậm bất bình và rất mực yêu thương, khoan dung và đầy lòng tha thứ…” mà trích đoạn của ngôn sứ Sôphônia được công bố hôm nay chính là một đơn cử: “Chúa đã rút lại lời kết án ngươi … là Ðấng mạnh mẽ ở giữa ngươi, chính Người cứu thoát ngươi…”.

            Thế nhưng, cũng đừng quên: tiêu đích của chương trình cứu độ không dừng lại ở những cuộc hồi hương trở về đất tổ, hay việc tái thiết lại đền thánh Giêrusalem; cũng chẳng phải là thời kỳ anh em nhà Giuđa-Macabêo đứng lên giành quyền độc lập tự chủ… ; mà chính là thời của những “người nghèo đích thực của Giavê gặp được chính Đấng Mêsia”, thời của Đấng Emmanuel ! Vâng, đó là thời của Gioan Tẩy Giả, của thánh Giuse, của Đức Trinh nữ Maria…; thời của vị Tiên Tri đến từ xưởng thợ Nadarét mang tên Giêsu, Người mà tại hội trường Nadarét đã long trọng tuyên bố một tin mừng: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời các ngươi vừa nghe… ‘Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, để tôi đem tin mừng cho người nghèo khó…”; và đó cũng chính là Tin mừng vĩ đại mà các thiên sứ đã báo cho các mục đồng thành Bê-lem: “Tôi báo cho anh em một tin mừng, một tin mừng vĩ đại cho toàn dân là hôm nay, Đấng Cứu thế đã giáng sinh trong thành vua Đa-vít” !

Và như thế, nếu Phụng vụ hôm nay một lần nữa gọi mời chúng ta “Hãy Vui Lên, Chúa đang trở về” thì thật là chí lý, thật là “phải đạo”, thật là cần thiết; bởi vì, hơn lúc nào hết, trong thời gian đại dịch chết chóc, hoang mang, ngập tràn lo âu điêu đứng này, thế giới cần Chúa biết bao, con người cần được Chúa viếng thăm yên ủi, và mỗi người chúng ta, cần gặp được Chúa trong tâm hồn, trong đức tin…

             Thế nhưng, đã bao Mùa Vọng đi qua trong cuộc hành trình đức tin của Dân Chúa, của mỗi người chúng ta. Lời hiệu triệu “Hãy vui lên trong Chúa” cũng đã bao lần thúc dục gọi mời. Nhưng đã chắc gì chúng ta đã cảm nhận thật sự hay đã sống trọn vẹn cái “niềm vui đặc thù” mà Mùa Vọng khơi lên ?

Vâng, niềm vui của phụng vụ hôm nay mời gọi, niềm vui ở giữa chặng đường Mùa Vọng nầy để tiến gần đại lễ Giáng Sinh là một “Niềm Vui luôn đòi trả giá đắt”; là niềm vui mang tính anh hùng, là niềm vui mang “dáng đứng của Máng cỏ Bêlem, của đồi Gôngôta”, của “Mồ Trống”… Đó chính là niềm vui của Đức Trinh Nữ Maria khi Mẹ hân hoan hát lên bài Magnificat “linh hồn tôi nhảy mừng trong Chúa”; Mẹ vui vì Mẹ đã cảm nhận được thế nào vâng phục thánh ý Thiên Chúa“Chúa đang ở trong cung lòng Mẹ”, “Chúa đã viếng thăm dân Người”…. Đó là niềm vui của các Thánh Tông Đồ từ tòa án công nghị của quan chức Do Thái bước ra, sau trận đòn chí tử: “Các ông vui mừng vì được chịu đau khổ để làm chứng cho Đức Kitô”; đó là niềm vui của Mẹ Thánh Têrêxa thành Calcutta, khi được cận kề săn sóc những kẻ yếu đau liệt lào bị bỏ rơi bên vệ đường; đó là niềm vui của Thánh Maximilien Kolbe khi được chịu chết thay cho một người tù sắp bị xử tử; là niềm vui của Á Thánh Anrê Phú Yên khi được đưa đi đến pháp trường thành Chiêm để làm chứng tình yêu dành cho Đức Kitô… Vâng, suốt 2000 năm nay, trên mọi miền thế giới, đã có bao nhiêu con người đã hưởng ứng, đã sống niềm vui mà hôm nay chúng ta được gọi mời tiếp nối.

Và “chúng ta” hay “anh em” trong lời hiệu triệu “Anh em hãy vui lên…” của Thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Philipphê nào chẳng phải:

– Là những người cha, người mẹ “hãy vui lên” trong trách nhiệm nêu gương đạo đức, thánh thiện và giáo dục con cái đúng mực theo tinh thần và giáo lý Công Giáo.

– Là những đôi vợ chồng Công Giáo “hãy vui lên” trong từng ngày yêu thương, chung thủy và gắn bó hết mình trong cam kết của nhiệm tích Hôn Phối; cho dù phải đối diện với bao nỗi vất vả khó khăn từ vật chất lẫn tinh thần…

– Là những bạn trẻ Công Giáo “hãy vui lên” trong can đảm nói không với trào lưu tục hóa, với bon chen ngụp lặn trong hưởng thụ và buông thả…, để sống anh hùng theo những giá trị của Tin Mừng: trong sạch, phục vụ, quảng đại và trong sáng, khó nghèo…

– Là tất cả chúng ta “hãy vui lên” trong từng “nhỏ nhặt đời thường” cùng thực thi Lời Chúa, hân hoan và trung thành đến với Bí Tích Thánh Thể và tìm thấy Chúa trong mọi người xung quanh để yêu thương và phục vụ…

            Quả thật hôm nay giờ nầy, đang có một niềm vui như thế ! Chúa Kitô trong Bàn tiệc Thánh Thể hôm nay và giờ nầy chính là niềm vui trọn hảo đang hiện thực giữa chúng ta. Chúng ta xác tín và tuyên xưng rằng: Ở giữa chúng ta có một Đấng mà chúng ta biết rõ: Ngài đang hiện diện để ban Lời hằng sống và trao ban cho chúng ta chính Mình và Máu của Người như một quà tặng yêu thương thâm sâu nhất, cao quí nhất.

Nếu chàng thanh niên tội phạm đã hạnh phúc ngút ngàn khi ngồi dưới cây sồi già phủ đầy những dải ruy băng vàng tình yêu tha thứ của người yêu, thì chúng ta càng vui mừng và hạnh phúc bao nhiêu khi cùng được chung chia chính Máu Thịt của Đấng đã yêu thương, thứ tha và sẵn sàng vì ta mà hy sinh mạng sống !

Trương Đình Hiền

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *